Đêm Đầu Ở Nhà Bạn Trai

2



Duẫn Thanh bắt gặp ánh mắt tôi, liền cười nói:

“À, đó là roi cưỡi ngựa của bố anh. Trước đây ông ấy thích cưỡi ngựa, nên giữ lại làm kỷ niệm thôi.”

Roi cưỡi ngựa?!

Xạo quá rồi!

Có roi cưỡi ngựa nào lại trông như vậy không chứ?!

Nhìn một cái là biết dụng cụ 18+ rõ rành rành!

Xạo quá rồi! Có roi cưỡi ngựa nào lại như thế không chứ? Rõ ràng đây là…

Tôi không dám nghĩ tiếp, nắm chặt tay Duẫn Thanh kéo đi thật nhanh.

Đáng sợ quá! Giữa ban ngày ban mặt mà dám để mấy thứ đó bày bừa ra ngoài thế này sao?!

Đi ngang qua phòng khách, ánh mắt tôi vô tình quét thấy trên bàn trà có một xấp giấy A4 — dày đặc chữ.

Tôi giả vờ khát nước, bảo Duẫn Thanh đi rót nước giúp, còn mình lén lút bước lại gần.

Đó là… một bản kịch bản.

Tôi nhanh chóng liếc qua vài dòng đầu —

“Người đàn ông thở dốc bên tai người phụ nữ, giọng trầm khàn khẽ cười:

‘Tiểu yêu tinh, còn dám chống đối hả?’

Người phụ nữ khẽ rên, cơ thể mềm nhũn ngã vào vòng tay anh…”

Tôi: “!!!”

Bằng chứng! Cuối cùng cũng có bằng chứng rồi!

Nói cái gì mà “nghiên cứu nghệ thuật”, rõ ràng đây là tiểu thuyết người lớn trá hình!

Tôi còn đang hoảng thì Duẫn Thanh bưng nước quay lại.

Tôi vội đứng thẳng, giả vờ đang ngắm bức tranh treo tường, tim đập như trống trận.

“Kinh Hạc, em đang nhìn gì thế?”

“Không… không có gì, bức tranh này đẹp thật ha ha…” — tôi gượng cười khô khốc.

Duẫn Thanh bước tới nhìn theo, đó là bản sao bức Hoa Hướng Dương của Van Gogh.

Anh chớp mắt, nụ cười chân thành:

“Em thật có gu đó, Kinh Tước. Đây là bức tranh mẹ anh thích nhất, bà nói nó tượng trưng cho nhiệt huyết và sức sống.”

Tôi nhìn anh, rồi lại liếc sang xấp “tiểu thuyết người lớn” trên bàn trà, lòng tràn ngập bi thương.

Nhiệt huyết? Sức sống?

Tôi thấy rõ ràng là “dục vọng và hòa hợp sinh học” thì đúng hơn ấy!

Cậu bạn trai ngốc của tôi ơi… mẹ anh lừa anh đấy!

3. Buổi chiều, Duẫn Thanh nói công ty có việc gấp, phải ra ngoài một lúc.

Tôi lập tức gật đầu tỏ vẻ thông cảm, còn hối anh đi nhanh lên, khỏi lo cho tôi.

Vừa thấy anh đi khỏi, tôi liền bật “chế độ thám tử”.

Giả vờ đi dạo quanh biệt thự, thực chất là đang tìm thêm “chứng cứ phạm tội”.

Đi ngang qua phòng làm việc của Duẫn Trầm Chu, thấy cửa khép hờ, tôi len lén liếc vào.

Anh ta — vị “tinh anh tài chính” kia — đang ngồi trước màn hình máy tính, xem một đoạn video.

Trong video, một người đàn ông bị trói trên ghế, toàn thân bê bết máu; còn một người khác cầm dao găm, từ tốn… rạch da hắn ta!

Cảnh tượng máu me và bạo lực đến rợn người.

Duẫn Trầm Chu nhìn chằm chằm màn hình, miệng còn lẩm bẩm:

“A——! Giết tao đi! Cho tao một phát dứt khoát!”

Tôi suýt hét lên, may mà kịp bịt miệng, trốn ra sau bức tường.

Trời đất ơi!

Hắn ta đang học!

Đang học cách tra tấn người ta!

Tim tôi đập thình thịch, gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Một nhà này… người thì nghiện “đồ chơi người lớn”, người thì nghiên cứu “khổ hình”.

Còn bạn trai ngốc nghếch, trong sáng như cún con của tôi — đúng là thỏ trắng lạc vào hang sói!

Tôi càng nghĩ càng sợ.

Không được, tôi không thể ngồi yên đợi chết.

Tôi quay lại phòng, bắt đầu viết “Kế hoạch Giải cứu Duẫn Thanh”.

Thứ nhất, phải giả vờ bình tĩnh, không để họ phát hiện tôi đã biết bí mật của họ.

Thứ hai, phải tìm cơ hội đưa Duẫn Thanh trốn ra ngoài.

Thứ ba, báo cảnh sát! Nhất định phải báo cảnh sát, để họ bị trừng phạt theo pháp luật!

Chiều muộn, Duẫn Thanh trở về, còn mang theo một hộp bánh kem nổi tiếng.

Nhìn gương mặt tươi cười hớn hở như hiến vật quý của anh ấy, tim tôi vừa chua xót vừa mềm nhũn.

“Kinh Hạc, mau nếm thử đi, vị dâu mà em thích nhất nè!”

Tôi kìm nén cơn hoảng loạn trong lòng, gượng cười nhận lấy chiếc bánh.

Bữa tối, bầu không khí lại “hòa thuận lạ thường”.

Bà Bạch Nguyệt Hinh lại bắt đầu cùng ông Duẫn Luân Hải “thảo luận kịch bản”.

“Lão Duẫn này, tôi thấy cảnh ‘xé rách’ lúc chiều, ông vẫn chưa thể hiện đủ cảm xúc.”

Tôi run tay, cái muỗng suýt rơi vào bát canh.

Xé rách?!

Chiều nay hai người còn bày thêm trò mới hả?!

Ông Duẫn nghiêm túc gật đầu:

“Ừ, chủ yếu là cảm xúc chưa lên cao, mai tôi thử tìm lại cảm giác.”

 

Tìm lại cảm giác?!

Tôi không dám tưởng tượng họ định “tìm” bằng cách nào nữa!

Duẫn Trầm Chu cũng góp lời:

“Bố mẹ, con nghĩ hai người có thể thêm vài đạo cụ, ví dụ âm thanh xiềng xích chẳng hạn, hiệu ứng sẽ chân thật hơn.”

Xiềng xích?!

Trong đầu tôi như vang lên một tiếng “ầm” — choáng váng!

Roi da, kịch bản, video tra tấn, bây giờ lại thêm xiềng xích nữa!

Các “yếu tố phạm tội” đủ cả rồi còn gì!

Tôi không nhịn nổi nữa, “bốp” một tiếng đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, đứng bật dậy.

Tất cả ánh mắt lập tức đổ dồn về phía tôi.

Tôi nhìn Duẫn Thanh, đôi mắt ngân ngấn nước, giọng run rẩy vì xúc động:

“Duẫn Thanh, anh đi với em!”

Anh ta tròn mắt ngơ ngác:

“Hả? Kinh Hạc, đi đâu cơ?”

Tôi chỉ tay về phía bố mẹ và anh trai anh ta, giọng nghẹn lại vì phẫn nộ:

“Rời khỏi căn nhà này! Rời khỏi đám biến thái này đi!

Em không thể để mặc anh bị họ làm hư thêm nữa!”

Không khí trong phòng ăn lập tức đông cứng.

Ông Duẫn Luân Hải nhíu mày.

Bà Bạch Nguyệt Hinh sững sờ.

Duẫn Trầm Chu đẩy nhẹ gọng kính.

Chỉ có Duẫn Thanh là vẫn trông như con nai lạc giữa đường:

“Kinh Hạc… em đang nói gì thế? Biến thái nào cơ?”

Tôi cắn răng, đánh liều!

Tôi hét lớn:

“Đừng giả vờ nữa! Em nghe hết rồi! Thấy hết rồi!

Tối qua — tiếng động trong phòng hai người!

Còn cả tiếng anh trai anh gào thét thảm thiết!

Roi da trong vườn!

Kịch bản trên bàn trà!

Giờ lại tới cả xiềng xích!

Cả nhà các người… thật sự quá đáng khinh!”

Tôi dốc hết hơi mà gào, liệt kê toàn bộ “chứng cứ phạm tội”.

Tất cả bọn họ đều nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ —

ba phần kinh ngạc, ba phần bối rối, bốn phần… nhịn cười đến run vai.

Ngay lúc tôi nghĩ họ sẽ vì bị lộ bí mật mà nổi điên, giết người diệt khẩu, thì—

“Phụt——”

Bà Bạch Nguyệt Hinh là người đầu tiên không nhịn nổi, phun thẳng ngụm canh ra ngoài.

Ngay sau đó, ông Duẫn Luân Hải ho sặc sụa, mặt đỏ bừng lên.

Còn Duẫn Trầm Chu thì… đập bàn, gục đầu xuống, vai run lên bần bật, phát ra tiếng cười như tiếng tạ đập đất:

“HAHAHAHAHAHAHAHA——”

Tôi chết lặng.

Chuyện… chuyện gì đang xảy ra vậy?!

Không đúng chứ!

Không phải lúc này họ nên hoảng loạn, hoặc lộ bộ mặt thật đáng sợ sao?!

Sao còn cười nữa hả trời?!

Chỉ có Duẫn Thanh là không cười, anh ngây người nhìn tôi, rồi khuôn mặt dần đỏ từ cổ lên đến tận vành tai.

Anh lắp bắp nói:

“Kinh Hạc, em… em em… em nghĩ đi đâu vậy chứ?!”

4

Tôi nhìn ba người kia đang cười đến gập cả người, còn Duẫn Thanh thì đỏ mặt tới mức như sắp nhỏ máu.

Phản ứng này… hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của tôi.

“Không… không được cười!” — tôi gào lên, giọng run run vừa giận vừa xấu hổ, “Các người… các người… ư ư——”

Miệng tôi đột nhiên bị một bàn tay ấm áp bịt lại.

Là Duẫn Thanh.

Mặt anh đỏ đến mức có thể chiên trứng được luôn, ngượng ngùng đến độ ngón chân sắp cào ra cả một căn hộ dưới sàn.

“Kinh Hạc, làm ơn đừng nói nữa… chúng ta… lên lầu nói chuyện đi.”

Anh vừa nói vừa nửa kéo nửa bế tôi về phòng, “rầm” một tiếng đóng cửa lại.

Bên ngoài vẫn vang vọng tiếng cười “ha ha ha ha” của Duẫn Trầm Chu — cái tiếng cười ma quỷ khiến người ta chỉ muốn độn thổ.

Mặt tôi bắt đầu nóng ran.

Chẳng lẽ… tôi hiểu lầm thật à?

Không thể nào!

Tuyệt đối không thể!

Chứng cứ rõ rành rành như thế cơ mà!

Duẫn Thanh buông tôi ra, tựa vào cửa, vẻ mặt như người mất hết niềm tin vào cuộc sống.

Anh hít sâu mấy hơi, rồi cuối cùng cũng lên tiếng:

“Kinh Hạc, để anh giải thích.”

Tôi nhìn anh cảnh giác.

“Trước hết… đúng là nhà anh cách âm không tốt.”

Tôi gật đầu. Cái này thì tôi tin.

“Sau đó là… bố mẹ anh, anh trai anh, và cả anh nữa… nhà anh đều là diễn viên lồng tiếng.”

Tôi: “…… Hả?”

Diễn… diễn viên lồng tiếng?

“Bố anh – Duẫn Luân Hải – là đạo diễn kiêm diễn viên lồng tiếng nổi tiếng trong giới, chuyên mảng tổng tài bá đạo hoặc vua chúa đế vương.”

Tôi nhớ lại câu “Câm miệng, nghe lời ta!”

Ừm… quả thật rất “bá tổng”.

“Còn mẹ anh – Bạch Nguyệt Hinh – là nữ diễn viên lồng tiếng gạo cội, tuyến nhân vật rất đa dạng, từ thiếu nữ đến nữ vương đều có thể diễn, đặc biệt giỏi loại giọng… ừm… quyến rũ kiểu nữ thần.”

Tôi nhớ lại câu “Tiểu yêu tinh~”

… Quả thật, rất hợp vai.

“Cho nên tối qua, họ chỉ đang diễn thử thoại thôi. Gần đây họ nhận một dự án radio-drama đề tài… tình cảm đô thị, nên… ừm… có hơi ‘nóng’ một chút.”

Tôi nhớ lại bản “kịch bản” trên bàn trà.

“Một chút”?

Không, phải nói là rất, rất, rất nhiều chút mới đúng!

“Vậy… vậy còn anh trai anh thì sao?” — tôi run rẩy hỏi, “tiếng hét thảm thiết tối qua là gì?”

Duẫn Thanh lộ vẻ mặt cực kỳ khó tả:

“Anh trai anh, Duẫn Trầm Chu, chuyên lồng tiếng cho thể loại kinh dị, trinh thám, và phim tâm lý tội phạm.

Dạo này anh ấy nhận vai nạn nhân bị tra tấn bởi kẻ giết người hàng loạt.

Để nhập vai, tối qua anh ấy xem phim kinh dị suốt đêm rồi… học theo cách hét cho giống.”

 

Tôi chết lặng.

Vậy là cái video đẫm máu kia…

Anh ta không phải đang học cách tra tấn người khác, mà là học cách bị tra tấn sao?!

“Thế… còn cái roi da thì sao?!” — tôi vẫn chưa cam tâm.

“Đó thật sự là roi cưỡi ngựa của bố anh!” — Duẫn Thanh sắp khóc luôn rồi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...