Đạo Sĩ Xịn Làm Bảo Mẫu Hào Môn
1
Sư phụ phi thăng rồi, để lại cho tôi một đạo quán nát tươm, gió lùa tứ phía và ba trăm tệ tiền tiết kiệm.
Tôi, Giang Linh, chưởng môn đời thứ mười tám của Thanh Phong quán, ngay ngày đầu tiên xuống núi đã bị chị Kim – một bà môi giới ở chợ việc làm – chặn lại.
“Cô em này, chị thấy em xương cốt khác thường, ấn đường phát sáng, thân thể cường tráng.”
Chị Kim đánh giá tôi từ trên xuống dưới, “Không đi làm bảo mẫu thì phí quá.”
Tôi cười khẩy, bấm tay tính một quẻ: “Ta là đệ tử chân truyền của Thiên sư…”
“Lương tháng mười vạn, bao ăn ở.”
Tôi lập tức nắm lấy tay chị ta, thái độ thành khẩn: “Chị ơi, em cảm thấy em sinh ra là để làm bảo mẫu đấy! Xin hỏi khi nào em có thể đi làm?”
Chị Kim mừng rỡ nói bát tự của tôi rất hợp với nhà chủ, tối hôm đó đã nhét tôi vào nhà họ Hạ – hào môn đứng đầu thành phố A.
Cho đến khi đẩy cánh cửa ấy ra, ngửi thấy mùi âm khí và tanh máu nồng nặc trong phòng, tôi mới hiểu, mười vạn kia không dễ lấy như vậy.
Gia đình năm người này, tám chín phần là không sống nổi bao lâu nữa.
Thế là, tôi bóp lấy túi tiền chỉ còn lại ba trăm tệ, sau ba giây suy nghĩ sâu sắc, đã đưa ra một quyết định trái với tổ huấn:
Kẻ nào dám động vào kim chủ ba ba của tôi, tôi sẽ khiến hắn hồn phi phách tán!
……
“Cô là Giang Linh đúng không? Tôi là quản gia nhà họ Hạ, họ Lý.”
Quản gia Lý là một người đàn ông ngoài năm mươi, sắc mặt vàng vọt, hốc mắt trũng sâu, trông như bị hao tổn nguyên khí nghiêm trọng.
Ông ta đẩy gọng kính, giọng nghiêm túc: “Công việc của cô rất đơn giản, chăm sóc đại thiếu gia.”
Tôi gật đầu, đeo chiếc ba lô vải đã bạc màu của mình, theo ông ta đi qua phòng khách xa hoa nhưng lạnh lẽo.
Trên ghế chính trong phòng khách, ngồi là bốn người.
Nam chủ Hạ Chấn Bang, nữ chủ Thẩm Nguyệt Hoa.
Một người đàn ông trẻ trông rất sắc sảo, Hạ Vân Đình, nhị thiếu gia.
Và một cô gái xinh xắn ngọt ngào, Hạ Vân Hi – tiểu thư út nhà họ Hạ.
Tôi liếc một cái đã thấy rõ.
Tốt, cả bốn người đều có một lớp khí đen dày đặc bao phủ giữa ấn đường, đặc biệt là Hạ Vân Đình và Hạ Vân Hi, trong lớp khí đen còn thấp thoáng ánh máu.
Đây là… dấu hiệu cả nhà sắp bị diệt khẩu rồi.
Họ cũng đang quan sát tôi.
“Quản gia Lý, đây là người mà chị Kim tìm đến sao?” Hạ Vân Đình nhíu mày, đầy vẻ nghi ngờ.
“Trông trẻ quá, cô ta liệu có biết chăm sóc người khác không?”
“Nhị thiếu gia, cô Kim nói rồi, bát tự của cô ấy rất hợp, thân thể cường tráng, có thể trấn áp được.” Quản gia Lý cung kính đáp.
Tôi để ý thấy, khi ông ta nói ba chữ “trấn áp được”, cô gái tên Hạ Vân Hi đang cầm tách trà khẽ run lên một cái, rất nhẹ, gần như không thể phát hiện.
Thú vị đấy.
“Được rồi, để cô ta thử xem sao.” Nữ chủ Thẩm Nguyệt Hoa mệt mỏi khoát tay.
Quầng thâm mắt bà ta đậm đến đáng sợ, rõ ràng đã lâu rồi không ngủ ngon.
Quản gia Lý dẫn tôi lên lầu hai.
Cuối hành lang tầng hai là một cánh cửa đóng kín.
Càng tiến gần, hơi lạnh âm u càng nặng.
Quản gia Lý dừng lại trước cửa, sắc mặt tái nhợt: “Đại thiếu gia ở trong đó. Cậu ấy… tình trạng đặc biệt, không thích ánh sáng, không thích tiếng động.”
Ông ta ngập ngừng một chút, bổ sung: “Cô chỉ cần vào lau người cho cậu ấy, thay quần áo là được. Nhớ là phải nhanh gọn, không được phát ra tiếng.”
“Người giúp việc trước đâu rồi?” Tôi hỏi bâng quơ.
Sắc mặt quản gia Lý càng trắng hơn: “Không ai trụ được lâu. Họ đều nói… bên trong không sạch sẽ.”
Tôi gật đầu hiểu ý.
Không chỉ là không sạch sẽ, mà phải gọi là yêu ma quỷ quái nhảy múa mới đúng.
Quản gia Lý đưa thẻ mở cửa cho tôi rồi chạy như bay.
Tôi quét thẻ.
“Cạch.”
Cửa vừa hé ra một khe, mùi tử thi và oán khí nồng nặc đã xộc tới, suýt nữa khiến tôi lập tức bày trận làm phép.
Tôi hít sâu một hơi, thầm niệm ba lần “lương tháng mười vạn”.
Vì mái nhà tổ sư gia để lại, tôi nhịn.
Phòng không bật đèn, rèm cửa bị kéo kín mít.
Tôi quen dần với bóng tối, mới thấy rõ trên chiếc giường lớn ở giữa phòng, có một người đàn ông đang nằm.
Anh ta chắc là đại thiếu gia nhà họ Hạ – Hạ Vân Tranh.
Ngoại hình rất tuấn tú, mày kiếm mắt sáng, nhưng lúc này hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch, không chút sinh khí.
Anh ta không phải người thực vật.
Tôi nhìn một cái là biết ngay.
Thiên linh cái của anh ta cắm một cây kim dài mảnh như sợi tóc, đầu kim phát ra ánh sáng xanh u ám.
Đây là “khóa hồn châm”.
Có người dùng tà thuật cực độc, phong hồn phách của anh ta trong thân xác này, khiến anh ta sống không được, chết cũng không xong.
Bên đầu giường anh ta còn đặt một con búp bê gỗ đen to bằng bàn tay, ngũ quan của búp bê lại có đến bảy phần giống với Hạ Vân Tranh.
Tôi tiến lại gần, đưa tay chạm vào búp bê đó.
“Xẹt ——”
Một luồng điện yếu ớt chạy qua đầu ngón tay tôi.
Tôi cười lạnh.
Tốt lắm, không chỉ khóa hồn, mà còn lấy thân thể anh ta để nuôi tiểu quỷ.
Gia đình này, rốt cuộc đã đắc tội với ai mà bị chơi tới bến thế này?
Tôi đang nghiên cứu thì đột nhiên ngón tay của người đàn ông trên giường khẽ giật.
Tôi cúi đầu, đối diện với một đôi mắt trống rỗng và tuyệt vọng.
Anh ta tỉnh.
Chỉ là không thể cử động, cũng không thể nói.
Tôi nhìn giọt lệ trượt khỏi khóe mắt anh, trong lòng bỗng dưng bớt đi một phần lạnh lùng kiểu “nhận tiền làm việc”.
“Đừng lo.” Tôi cúi người, dùng giọng chỉ hai chúng tôi nghe thấy nói:
“Công việc này, tôi nhận.”
“Nhưng mà…” tôi đổi giọng, giơ hai ngón tay lên trước mặt anh.
“Tôi là đạo sĩ, coi trọng nhân quả.”
“Cứu anh, là nhân quả của anh. Nhưng thù lao, là của tôi. Với tình trạng nhà anh thế này, mười vạn là không đủ.”
“Phải thêm tiền.”
2
Tôi từ phòng của Hạ Vân Tranh bước ra, tinh thần sảng khoái.
Thêm tiền thì dễ nói chuyện, cái cây hái ra tiền này, tôi nhất định phải giữ chặt.
Vừa xuống lầu, đã chạm mặt cô em gái ngọt ngào Hạ Vân Hi.
Cô ta đang cắm hoa trong phòng khách, thấy tôi đi xuống liền lập tức nở một nụ cười vô hại.
“Chị Giang Linh, ngày đầu đi làm, quen không ạ?”
Tôi gật đầu: “Cũng ổn, đại thiếu gia rất yên tĩnh.”
“Vậy thì tốt rồi.” Hạ Vân Hi cắt một bông hồng, đổi giọng nói.
“Đúng rồi, anh em thích yên tĩnh, trong phòng của anh ấy, tụi em không dám động lung tung. Nhưng cái kho ở sân sau, toàn là đồ cũ của anh ấy, lâu lắm không ai dọn dẹp, quản gia Lý nói hình như… bên trong không sạch lắm.”
Cô ta tỏ vẻ sợ hãi, vỗ vỗ ngực: “Mấy người giúp việc trước đều nói trong đó có ma, sợ đến mức không dám vào. Chị Giang Linh, chị bát tự cứng, thân thể khỏe mạnh, có thể giúp dọn dẹp một chút không?”
Tới rồi.
Đây là muốn dằn mặt tôi ngay từ đầu đây mà.
Tôi là truyền nhân của Thiên sư, lẽ nào lại sợ mấy con tiểu quỷ?
Cái tôi sợ là… quỷ nghèo.
“Được thôi.” Tôi sảng khoái đáp, “Có ma hả? Mấy thứ không sạch sẽ đó tôi giỏi nhất là xử lý.”
Nụ cười của Hạ Vân Hi cứng lại một chút, dường như không ngờ tôi đồng ý nhanh như vậy.
“Vậy… vậy thì tốt quá. Chìa khóa ở chỗ quản gia Lý.”
Tôi nhận chìa khóa, đi thẳng đến kho chứa đồ ở sân sau.
Căn phòng này nằm ở góc khuất nhất của biệt thự, quanh năm không có ánh mặt trời, từ xa đã ngửi thấy mùi ẩm mốc lẫn chút tanh tưởi thoang thoảng.
Tôi đẩy cửa, bụi bặm bay mù mịt.
“Hắt xì!”
Tôi phẩy tay, vừa bước vào một bước, cánh cửa sau lưng đã “rầm” một tiếng, tự động đóng sập lại.
Căn phòng lập tức tối om.
“Khặc khặc khặc…”
Một tràng cười quái dị chói tai vang lên từ góc tường.
Ngay sau đó, một bóng đen nhỏ từ sau đống đồ đạc chậm rãi bò ra.
Là hình dáng một đứa trẻ chừng ba bốn tuổi, toàn thân sưng tím, hốc mắt là hai lỗ đen ngòm, đang chảy nước mắt máu.
Là một con tiểu quỷ.
Xem ra là bị người dùng tà thuật ép buộc giữ lại nơi này, nuôi bằng oán khí mà lớn lên.
“Cút ra ngoài…” Tiểu quỷ gào lên the thé, “Không thì ăn thịt ngươi!”
Nó lao về phía tôi như tên bắn, kéo theo một luồng âm phong.
Tôi đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích, đợi đến khi nó gần áp sát, mới bất ngờ ra tay, chộp lấy cổ nó, ép chặt vào tường.
“Rầm!”
Tường vỡ ra mấy mảnh.
Tiểu quỷ ngơ ngác, rõ ràng chưa từng thấy ai dữ dằn như vậy.
“Ngươi…”
“Bần đạo nói đạo pháp, e là ngươi nghe không hiểu rồi.” Tôi nắm chặt nắm đấm, phát ra tiếng “rắc rắc”.
“Không sao, bần đạo cũng biết chút võ công.”
Tôi xách nó lên, tay trái tay phải thay phiên tung đòn, đấm tới tấp.
“Phục chưa?”
Tiểu quỷ bị đánh đến sắp hồn phi phách tán, co rúm lại run rẩy: “Phục rồi, đại sư tha mạng, tha mạng!”
“Ai bảo ngươi ở đây?” Tôi lạnh giọng hỏi.
“Là… là cô ta…” Tiểu quỷ run rẩy chỉ về một hướng.
Tôi nhìn theo ngón tay nó, ở góc tường dưới một cái rương gỗ cũ, phát hiện một viên gạch nền lỏng lẻo.
Tôi đá văng cái rương, bẩy viên gạch lên.
Dưới đó là một phù văn quái dị vẽ bằng chu sa, ở giữa phù là một nắm đất vàng quấn tóc người.
Đây là “trận phong địa”.
Con nhỏ Hạ Vân Hi này dùng trận pháp này trói con tiểu quỷ trong đây, rồi dùng đồ của Hạ Vân Tranh để nuôi nó, cho nó canh giữ trận nhãn giúp mình.
Mà trận nhãn này, chỉ là phần nổi của cả một đại trận phong thủy sát khí to lớn.
Cô ta, ẩn giấu cũng sâu thật đấy.
Tôi rút tay về, nhìn tiểu quỷ đang thoi thóp.
“Đi đi, về nơi ngươi nên về.” Tôi búng ra một tấm “vãng sinh phù”, dán lên trán nó.
Tiểu quỷ cảm kích nhìn tôi một cái, hóa thành làn khói xanh tan biến.
Tôi đậy lại gạch nền, phủi bụi trên tay, ra ngoài như chưa có gì xảy ra.
Vừa đến phòng khách, đã thấy Hạ Vân Hi đang bưng khay trái cây đứng chờ.
“Chị Giang Linh, sao rồi? Căn kho… ổn chứ?” Cô ta dò hỏi, mắt thì cứ lén nhìn ra sau lưng tôi.
“Ổn lắm.” Tôi cầm miếng dưa hấu, cắn một miếng.
“Chỉ là hơi bụi một chút, tôi dọn sạch rồi.”
“Dọn sạch rồi?” Mặt cô ta biến sắc, “Chị… chị không thấy thứ gì lạ à?”
“Có chứ.” Tôi chậm rãi đáp.
Mắt cô ta sáng lên: “Thấy gì vậy?”
“Một con chuột, to hơn cả con mèo.” Tôi nghiêm túc nói, “Nhưng đừng lo, bị tôi giẫm chết rồi. Bây giờ sạch sẽ lắm.”
Mặt Hạ Vân Hi lập tức biến thành đủ màu sắc.
Cô ta biết, con tiểu quỷ của mình… xong rồi.
Tôi nhìn dáng vẻ cô ta muốn phát tác nhưng không dám, trong lòng cười lạnh.