Cuộc Hôn Nhân Chỉ Mình Tôi Gắng Gượng

8



Bà Úc lườm anh một cái: “Anh vẫn chưa nói cho tôi biết, đối tượng hôm nay tôi bảo anh đi gặp thế nào, có ưng ý không?”

“Tôi với mẹ con bé là chỗ quen biết cũ rồi, con bé vừa xinh đẹp vừa có nghề nghiệp đàng hoàng, là một đứa trẻ rất ngoan.” Bà Úc cười hớn hở: “Thấy anh đi đến tận giờ này mới về, chắc là nói chuyện cũng hợp nhau đúng không?”

Úc Đình Mục bất giác nhớ lại hình ảnh Ôn Đường.

Lần đầu gặp gỡ là trên máy bay, thấy cô dốc hết tâm sức cứu sống một đứa trẻ sinh non, kiên trì đến mức đôi tay run rẩy cũng không bỏ cuộc. Lúc đó anh cũng chỉ ghi nhớ gương mặt ấy và có chút ấn tượng tốt về cô.

Nhưng đêm nay, anh mới cảm thấy mình thực sự được “quen biết” Ôn Đường…

Đang mải suy nghĩ thì bên tai lại vang lên tiếng truy vấn của bà Úc, anh buột miệng đáp một câu: “Cũng tốt ạ.”

Chẳng ngờ câu tiếp theo anh nghe được lại là giọng nói đầy hân hoan của mẹ mình: “Thế thì tốt quá rồi, hai ngày nữa nhớ dắt người ta về nhà ăn bữa cơm nhé.”

Úc Đình Mục nhíu mày, lúc này mới phản ứng kịp: “Mẹ, người ta còn chưa đồng ý hẹn hò với con đâu.”

Bà Úc liếc anh một cái: “Thế chẳng lẽ anh không mời người ta đến nhà ăn một bữa cơm được à?”

Đó cũng phải xem cô ấy có rảnh không, có muốn đến không đã chứ, Úc Đình Mục thầm nghĩ trong lòng. Nhưng trong cái nhà này, người anh khó đối phó nhất chính là mẹ mình.

“Để xem đã ạ.” Úc Đình Mục trả lời nước đôi rồi đứng dậy định về phòng: “Công ty còn cuộc họp trực tuyến, con đi làm việc đây.”

“Mẹ cũng ngủ sớm đi ạ.”

Nói xong anh đi thẳng lên lầu, để lại bà Úc ngẩn ngơ, định gọi lại mắng vài câu nhưng anh đã vào phòng mất rồi.

Về đến phòng, sau khi kết thúc cuộc họp, Úc Đình Mục gấp máy tính lại, không kìm được mà nghĩ đến những lời mẹ vừa luyên thuyên bên tai. Trong đầu anh hiện lên bóng dáng gầy gộc nhưng vô cùng kiên định ấy.

Cảm xúc vừa chớm nở đã bị anh đè nén xuống. Chỉ là nghĩ lại mỗi lần hai người tình cờ gặp mặt đều xảy ra những tình huống ngoài ý muốn. Khóe môi Úc Đình Mục khẽ cong lên một chút. Anh vốn không thích sự bất ngờ, nhưng nếu là Ôn Đường, dường như anh có thể chấp nhận được.

...

Một tuần sau.

Ôn Đường mang theo món quà đã chuẩn bị từ nửa tháng trước đến mừng sinh nhật Ngải Thiến. Buổi tiệc còn có không ít bạn học cũ chơi với nhau từ thời cấp ba.

Trong bữa tiệc, mọi người không tránh khỏi hỏi thăm tình hình dạo này của nhau. Một người bạn khi biết Ôn Đường đã ly hôn thì không khỏi kinh hô:

“Mày vất vả lắm mới theo đuổi được Giang Kỳ An, tu thành chính quả với anh ta, sao hai người lại ly hôn rồi?”

Ngải Thiến hứ một tiếng đầy vẻ xúi quẩy: “Hồi trước tiếp xúc ít cứ tưởng Giang Kỳ An là nam thần xa tận chân trời, hoàn hảo không tì vết, giờ hiểu ra mới thấy cũng chỉ đến thế thôi.”

Đám bạn ngồi cùng bàn lập tức ngửi thấy mùi "biến", nhao nhao hỏi rốt cuộc là có chuyện gì.

“Ai mà chẳng biết hồi đó mày thích Giang Kỳ An đến mức nào, sao giờ bảo bỏ là bỏ luôn được thế?”

“Tao cứ tưởng hai người cưới nhau lâu vậy rồi thì ít nhất cũng phải có một em bé rồi chứ.”

Ôn Đường nhấp một ngụm rượu, thấy mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía mình, cô khẽ thở dài, chỉ nói mập mờ một câu:

“Thực ra cũng không có gì, chỉ là bọn tao đơn thuần không còn tình cảm nữa, không sống chung được thì chia tay thôi.”

Cô không muốn phơi bày những chuyện riêng tư cho quá nhiều người thấy. Làm vậy, người mất mặt không chỉ là Giang Kỳ An mà còn có cả cô nữa. Cô không muốn trưng ra những sự mục nát và nhếch nhác trong cuộc hôn nhân của mình trước mặt người khác.

Cũng may, chủ đề này nhanh chóng bị thay thế bằng những mẩu chuyện vui thời đi học. Cả đám cùng nhau quẩy tưng bừng chúc mừng sinh nhật Ngải Thiến, tạm thời quên sạch mọi muộn phiền.

Khi bữa tiệc kết thúc, Ôn Đường đã uống hơi quá chén. Trời về đêm, bạn bè xung quanh lần lượt có người đón, ai không uống rượu thì cũng tự lái xe về.

Ngải Thiến và một người bạn khác dìu Ôn Đường ra ngoài. Họ cũng đã uống rượu nên không thể lái xe, đang phân vân không biết làm sao để đưa Ôn Đường về nhà an toàn.

“Không sao đâu, không cần dìu, tao chưa say, tao tự về được mà…” Gò má trắng trẻo của Ôn Đường ửng hồng, cô loay hoay lôi điện thoại ra đặt xe.

“Say khướt thế này mà để mày tự bắt xe về thì có an toàn không?” Ngải Thiến lo lắng hỏi, đang định sắp xếp lại cho ổn thỏa.

Ôn Đường cố sức chớp chớp mắt, nhìn vào màn hình điện thoại. Đã có tài xế nhận chuyến rồi. Cô khẽ mỉm cười, trong cơn say lơ mơ, cô vừa gọi điện cho tài xế vừa đáp lời Ngải Thiến: “Không sao thật mà, tụi mày không cần đưa tao về đâu, yên tâm đi, tao đã uống bao nhiêu đâu…”

Điện thoại kết nối, giọng Ôn Đường mang theo chút nũng nịu, mơ màng của người say.

“Alo? Tài xế ơi anh đến đâu rồi?”

“Tôi đang đợi ở đúng chỗ định vị ngã tư này này, anh đừng có đi nhầm chỗ đấy nhé…”

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, rồi vang lên một tiếng thở dài khe khẽ: “… Hiện giờ cô đang ở đâu?”

Ôn Đường ngẩn ra, giọng nói này… nghe quen tai quá.

Nhưng đầu óc đang hỗn loạn của cô tạm thời chưa phân biệt được là ai, cô vẫn đáp: “Tôi đang ở ngay chỗ đèn xanh đèn đỏ đây, anh thấy tôi chưa?”

“Tôi mặc váy xanh nhé.”

“Cụ thể một chút, là ngã tư nào?”

“Thì là cái điểm đón khách tôi đã định vị trên này này.”

Đầu dây bên kia lại im lặng một giây: “…”

Cuối cùng, đối phương như thể bất lực mà thở dài một tiếng: “Tôi là Úc Đình Mục. Có phải cô uống say rồi không?”

“Úc Đình… Mục?”

Ôn Đường nhíu mày, nhìn lại số điện thoại trên màn hình, bộ não đang "đứng máy" cuối cùng cũng tỉnh táo lại được vài phần.

“Xin lỗi anh nhé, tôi vừa đi dự tiệc sinh nhật của nhỏ bạn thân, có uống chút rượu nên gọi nhầm số mất rồi…”

Úc Đình Mục im lặng một lát rồi hỏi: “Tài xế vẫn chưa đến à?”

Ôn Đường đoán mò: “Chắc thế, chắc là xa quá nên vẫn đang trên đường…”

Úc Đình Mục nói: “Thế cô cứ mải buôn điện thoại với tôi thì tài xế liên lạc với cô kiểu gì?”

Lần này đến lượt Ôn Đường im lặng, cô cười gượng hai tiếng: “Cũng đúng nhỉ, sao tôi lại quên mất chuyện này được.”

Ngay giây phút cô định cúp máy, giọng nói của Úc Đình Mục lại vang lên: “Khoan hãy cúp máy đã, cô xem thử định vị của tài xế đang ở đâu rồi.”

Giọng nói của anh truyền qua điện thoại, trầm thấp mà vô cùng dịu dàng.

"Úc Đình Mục, hóa ra anh cũng biết dịu dàng cơ đấy..."

Đầu dây bên kia im lặng khoảng hai giây, rồi vang lên một tiếng cười nhạt: "Tôi chỉ sợ cô cúp máy xong rồi nằm lăn ra lề đường không ai nhặt, lúc tỉnh dậy thấy nhật ký cuộc gọi lại đòi truy cứu trách nhiệm của tôi thôi."

Quả nhiên, đây mới đúng là Úc Đình Mục.

Ôn Đường thầm bĩu môi, nhìn thời gian dự kiến trên ứng dụng đặt xe mà thấy nản lòng: "Tận mười phút nữa cơ à..."

"Hủy chuyến đó đi." Úc Đình Mục dừng một chút rồi dứt khoát nói: "Gửi địa chỉ qua đây, tôi bảo người đến đón cô cho an toàn."

Phía bên Úc Đình Mục thỉnh thoảng có vài tiếng tạp âm, hình như anh cũng đang bận việc ở bên ngoài.

"Không cần... không cần phiền phức thế đâu, để tôi đặt lại xe khác là được." Ôn Đường thật sự không muốn làm phiền anh.

Cuối cùng, vẫn là Ngải Thiến đứng bên cạnh giật lấy máy rồi báo địa chỉ cho Úc Đình Mục.

Cúp máy xong, Ngải Thiến không nhịn được mà tra hỏi: "Ai mà vừa nãy nghe điện thoại của mày thế? Mày quen từ bao giờ mà tao không biết nhỉ?"

Ba câu hỏi liên tiếp khiến Ôn Đường phản ứng không kịp.

"Tao nhớ là... nói với mày rồi mà." Ôn Đường nấc cục một cái vì say, đôi mắt lim dim ngồi bệt xuống lề đường cùng Ngải Thiến: "Là cái anh chàng đi xem mắt mà mẹ tao giới thiệu tuần trước ấy."

"Hóa ra là anh ta à?"

...

Mười lăm phút sau, một chiếc Maybach sang trọng từ từ tấp vào lề đường.

Úc Đình Mục vừa xuống xe đã thấy Ôn Đường trong bộ váy xanh nước biển đang gối đầu lên tay, ngoan ngoãn ngồi chờ cùng bạn.

Anh sải bước tiến lại gần, liếc nhìn gương mặt đỏ bừng vì men rượu và ý thức đã bắt đầu mông lung của Ôn Đường, sau đó quay sang nhìn Ngải Thiến vẫn còn tỉnh táo: "Tôi đưa các cô về."

Ngải Thiến âm thầm đánh giá Úc Đình Mục một lượt, lúc này mới thấy yên tâm phần nào.

Cô vội xua tay: "Thôi thôi, em tự bắt xe được, anh đưa cậu ấy về an toàn là được rồi."

Úc Đình Mục cũng không ép, khẽ gật đầu.

"Vậy được, tôi sẽ bảo cô ấy gọi điện cho cô khi về đến nhà."

Ngải Thiến đồng ý rồi rời đi trước.

"Sao anh cũng đến đây?" Ôn Đường ngước nhìn Úc Đình Mục, hơi ngạc nhiên: "Chẳng phải anh bảo người đến đón tôi thôi sao?"

Dù sao trông anh lúc nào cũng bận rộn như không có lấy một phút nghỉ ngơi.

"Tôi ở gần đây, tiện đường." Úc Đình Mục thản nhiên đáp.

Ôn Đường "ồ" một tiếng, rồi loạng choạng đứng dậy, nhưng gót giày cao gót vô tình bị trẹo, cả người mất thăng bằng ngã nhào về phía mặt đường xi măng.

Giây tiếp theo, cô rơi gọn vào một vòng tay ấm áp và vững chãi.

"Cẩn thận chút." Úc Đình Mục vòng tay ôm lấy cô, giọng nói thanh lãnh vang lên bên tai.

Nhưng một trận trời đất quay cuồng khiến đầu óc Ôn Đường càng thêm choáng váng. Cô vô thức muốn tìm kiếm thứ gì đó hơi man mát để tỉnh táo lại, thế là cứ thế rúc đầu vào lồng ngực đang mặc bộ vest cao cấp của anh.

Lớp vải vest trơn nhẵn, mát rượi khiến cô không kìm được mà cọ cọ gò má đang nóng bừng vì cồn.

"Đừng quậy nữa." Úc Đình Mục trầm giọng, hơi thở có chút khàn đặc. Anh bế bổng cô lên theo kiểu công chúa, xoay người đi về phía xe.

Tài xế nhanh nhảu mở cửa sau: "Úc tổng, tiếp theo mình về biệt thự hay đưa tiểu thư này về nhà ạ?"

Úc Đình Mục do dự một lát. Ôn Đường say khướt thế này, đưa về nhà cũng chẳng có ai chăm sóc. Hơn nữa khu cô ở khá đông đúc, nếu để người ta thấy anh đưa cô về trong tình trạng này thì e là ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng của cô.

Anh suy nghĩ rất nhanh rồi đáp: "Về biệt thự."

Dừng một chút, anh nhớ ra điều gì đó: "Tiện thể gọi điện bảo dì Chu chuẩn bị sẵn một bát canh giải rượu."

Tài xế gật đầu, đóng cửa xe cho hai người.

Úc Đình Mục nhẹ nhàng đặt Ôn Đường xuống ghế, đang định chống tay ngồi lùi lại. Nhưng tay Ôn Đường lại nắm chặt lấy cà vạt của anh không chịu buông, buộc anh phải cúi xuống nhìn thẳng vào cô.

Ôn Đường khi say bạo dạn hơn bình thường rất nhiều.

Úc Đình Mục biết cô lúc này không tỉnh táo, nhưng anh cũng không dùng sức giật cà vạt ra, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở: "Em nắm nhầm thứ rồi, buông tay ra đi."

Ôn Đường nhíu mày, có vẻ không hài lòng khi bị người khác chỉ lỗi sai, cô dùng lực kéo một cái, khiến khoảng cách giữa hai người càng thu hẹp lại.

Đôi mắt đào hoa sâu thẳm của anh dần phóng đại trước mắt, Ôn Đường nín thở một giây: "Đẹp trai thật đấy."

Đồng tử Úc Đình Mục khẽ co rút, bàn tay thon dài gõ nhẹ vào lớp kính ngăn cách riêng tư ở hàng ghế sau.

Hai tiếng "cộc cộc" thanh thúy.

Tài xế cực kỳ biết ý, lập tức kéo kín vách ngăn và buông rèm cửa sổ.

Ôn Đường lầm bầm: "Úc Đình Mục, tôi muốn về nhà thật nhanh..."

"Được." Ngữ khí của anh dịu dàng như đang dỗ dành trẻ nhỏ.

"Úc Đình Mục, tôi muốn tháo giày cao gót ra, mệt quá..."

"Được."

Anh một tay giữ lấy cổ chân cô, động tác có phần vụng về nhưng cực kỳ cẩn thận, chậm rãi giúp cô tháo giày. Lòng bàn tay rộng lớn của anh dễ dàng bao trọn lấy cổ chân cô, mang theo một hơi nóng hôi hổi.

Vì cô mặc váy, dù là váy dài nhưng anh vẫn tinh tế đắp thêm một tấm chăn mỏng lên người cô.

"Úc Đình Mục..."

"Ơi?"

Úc Đình Mục không nói gì, dưới ánh đèn mờ ảo trong xe, anh rủ mắt, hàng mi dài đổ xuống một cái bóng đẹp đẽ nơi quầng mắt, che giấu những cảm xúc khó đoán.

Đường nét gương mặt anh sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, bờ môi bạc mỏng, từng đường nét đều hoàn hảo đến mức khiến bất cứ ai nhìn vào cũng muốn ngắm thêm vài lần.

Ôn Đường cũng không ngoại lệ, cô đưa tay áp lên mặt anh, xoay trái xoay phải để ngắm cho bằng thích.

Sự cảm thán trong lòng cứ thế tuôn ra thành lời: "Phục thật đấy, sao người ta lại có thể đẹp trai đến mức này cơ chứ..."

Yết hầu Úc Đình Mục trượt lên trượt xuống, anh nắm lấy bàn tay đang làm loạn của cô, khẽ nhíu mày thở dài: "Sau này đừng uống rượu nữa."

"Tửu lượng mình thế nào còn không biết sao? Con gái say rượu đi taxi rất nguy hiểm..."

Ánh mắt Ôn Đường mơ màng, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào khuôn mặt cực phẩm đang ở sát sạt này.

Đúng là không có chỗ nào để chê. Từ ngoại hình cho đến tính cách, đều hoàn hảo.

Dù anh chưa hứa hẹn điều gì, nhưng cô cảm nhận được Úc Đình Mục quan tâm đến cảm xúc của cô, lo lắng cho sự an toàn của cô.

Có lẽ... mối quan hệ của họ có thể tiến thêm một bước nữa?

Nhưng cô chẳng thể nào biết được trong lòng Úc Đình Mục đang nghĩ gì.

Đầu óc Ôn Đường quay cuồng, đủ loại suy nghĩ đan xen rối rắm. Cô chẳng buồn nghe xem rốt cuộc anh đang nói gì, toàn bộ sự chú ý chỉ dồn vào đôi môi mỏng đỏ thắm đang mấp máy của người đàn ông trước mặt.

Ôn Đường khẽ nhíu mày, vươn một ngón tay áp lên môi anh: "Úc Đình Mục, suỵt nào."

Men rượu bốc lên khiến cô bạo dạn hơn hẳn. Đầu ngón tay hơi lành lạnh của cô đặt trên bờ môi mềm mại của anh, chậm rãi và nhẹ nhàng mơn trớn một cái.

Ừm, đúng là rất mềm.

Giọng nói của Úc Đình Mục đột ngột tắt lịm, trong đôi đồng tử hiện rõ vẻ kinh ngạc tột độ.

Khóe môi Ôn Đường nở một nụ cười rạng rỡ: "Ngoan, yên lặng rồi đấy."

Chỉ cần nhẹ nhàng chạm vào môi anh một cái là tai đã được yên tĩnh rồi. Thật đơn giản làm sao.

Úc Đình Mục ngẩn ra trong giây lát, anh rủ mắt nhìn cô một hồi lâu, sau đó mới gỡ bàn tay đang làm loạn của cô xuống, bất lực thở dài: "Em đúng thật là..."

Vế sau anh chưa nói hết câu, mà Ôn Đường cũng hiếm khi trở nên ngoan ngoãn. Cô nhắm nghiền mắt, dáng vẻ lơ mơ như thể đã ngủ thiếp đi rồi.

Khi xe dừng trước cổng biệt thự nhà họ Úc, Úc Đình Mục cẩn thận bế cô xuống xe. Một tay anh dùng hai ngón tay xách đôi giày cao gót của cô, tay kia luồn qua khoeo chân bế bổng cô lên theo kiểu công chúa, vững chãi bước vào nhà.

Lồng ngực anh rộng lớn, cánh tay rắn chắc, vòng tay trầm ổn mang lại cảm giác vô cùng an tâm. Ôn Đường tựa vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim đập đều đặn, theo mỗi nhịp thở của anh, mùi hương gỗ thông thanh khiết thoang thoảng vây lấy cánh mũi cô.

Dường như cô càng say hơn rồi.

Ôn Đường nhắm mắt, tay bấu lấy cổ áo anh, lầm bầm nũng nịu: "Thơm quá... Úc Đình Mục, trên người anh thơm thật đấy..."

Mùi hương này thật dễ chịu.

Chương trước Chương tiếp
Loading...