Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Cuộc Hôn Nhân Chỉ Mình Tôi Gắng Gượng
2
Cô cười tự giễu, nhấn cho bài đăng đó của Tống Từ một nút “Like”.
Thẫn thờ một hồi lâu, Ôn Đường không còn ngồi đợi anh đến tận khuya như mọi khi nữa.
Cô tiện tay cất hộp quà anh tặng vào tủ kính trưng bày, tắm rửa xong là lên giường đi ngủ ngay.
Về món quà đó, dù nhắm mắt Ôn Đường cũng đoán được là chai nước hoa L'Interdit của Givenchy.
Cũng chính là mùi hương mà Tống Từ thích nhất...
Cô cứ ngỡ đêm nay Giang Kỳ An sẽ không về.
Nhưng chẳng ngờ đến 3 giờ sáng, nệm giường bên cạnh bỗng lún xuống, Giang Kỳ An đưa tay kéo cô vào lòng: “Sao hôm nay không đợi anh mà đã ngủ rồi?”
Ôn Đường ngửi thấy mùi nước hoa nữ nồng nặc trên người anh, giọng nói trở nên khàn đặc: “Hôm nay em mệt.”
Kết hôn năm năm, đây là lần đầu tiên cô đánh mất sự nhiệt tình đối với anh.
Bàn tay đang ôm cô của Giang Kỳ An khựng lại một nhịp, anh thấp giọng dỗ dành: “Xin lỗi em, hôm qua bận quá nên anh quên mất ngày kỷ niệm của chúng mình. Chiều nay anh đón em tan làm rồi mình cùng đi ăn nhé, coi như anh bù đắp cho em, được không?”
Cô đã từng rất tham luyến sự dịu dàng của Giang Kỳ An, nhưng giờ đây nghe lại, lòng cô chẳng còn một chút rung động nào.
Trong đầu cô chỉ quanh quẩn một câu hỏi: Liệu anh có dùng những lời ngọt ngào này để dỗ dành Tống Từ hay không?
“Vâng.”
Ôn Đường bỗng thấy biết ơn bóng tối lúc này, vì nó đã che giấu được đôi mắt đỏ hoe vì cay đắng của cô.
Giang Kỳ An lại không thoải mái mà nhíu mày: “Dạo này tâm trạng không tốt à? Sao lại lạnh nhạt thế?”
Lạnh nhạt? Sự lạnh nhạt mức độ này của cô so với sự thờ ơ của anh dành cho cô suốt thời gian qua thì bõ bèn gì.
“Chắc là dạo này em mệt quá thôi.” Ôn Đường mệt mỏi xoay người, quay lưng về phía Giang Kỳ An: “Ngủ đi anh.”
Giang Kỳ An cũng bắt đầu thấy bực bội, anh hất chăn ra rồi đứng dậy bỏ đi.
Từ đầu đến cuối, anh chẳng hề nhìn thấy tờ kết quả xét nghiệm mang thai mà Ôn Đường đặt ngay ở tủ đầu giường...
Cơn gió lạnh lùa vào kẽ chăn bị hất tung khiến trái tim Ôn Đường thắt lại. Lần này, cô thức trắng cho đến tận sáng.
Ngày hôm sau.
Ôn Đường nén lại mọi mệt mỏi, vẫn dậy đi làm như thường lệ.
Đến tối, đồng nghiệp hỏi cô có tăng ca không, Ôn Đường nhớ đến lời hẹn đi ăn của Giang Kỳ An nên trả lời: “Tôi không làm.”
Thế nhưng vừa mới bước ra khỏi cổng bệnh viện, cô đã nhận được cuộc điện thoại thất hẹn từ anh.
“Xin lỗi em, tối nay hãng bay bắt tăng ca, chắc phải để hôm khác anh mới đưa em đi ăn được rồi.”
Có lẽ vì đã bị thất vọng quá nhiều lần nên Ôn Đường cũng dần quen với điều đó.
“Vâng.” Cô nhấn xuống nỗi đau âm ỉ nơi lồng ngực, cúp máy rồi ghé vào một trung tâm thương mại gần đó.
Chẳng thể ngờ, khi vừa mới bỏ mớ rau củ đã cân xong vào xe đẩy, phía không xa chợt vang lên một giọng nam quen thuộc.
“Em đang mang thai, không được ăn vải đâu.”
Ôn Đường quay đầu nhìn lại, đập vào mắt cô chính là Tống Từ và người đàn ông vừa bảo phải tăng ca – Giang Kỳ An.
Giang Kỳ An cầm lấy túi vải trong tay Tống Từ đặt lại chỗ cũ: “Sau này muốn ăn bao nhiêu cũng được, nhưng bây giờ thì không.”
Giọng anh lạnh lùng, nhưng ngữ khí lại tràn đầy sự dịu dàng và nuông chiều.
Còn Tống Từ, miệng thì nói muốn ăn nhưng vẫn ngoan ngoãn để mặc anh cất đi, rõ ràng là rất tận hưởng sự quản thúc của anh.
Cô ta thậm chí còn vui sướng đến mức nhảy cẫng lên, ôm chặt lấy cánh tay Giang Kỳ An.
“Kỳ An, anh thật sự dịu dàng quá, sau này nhất định sẽ là một người cha tốt cho mà xem!”
Trái tim Ôn Đường như bị một nhát đâm mạnh, cô nghĩ về đứa bé trong bụng mình...
Nếu Giang Kỳ An biết cô có thai, liệu anh có chăm sóc và quản thúc cô giống như vậy không?
Đúng lúc này, Tống Từ đột nhiên vẫy tay về phía Ôn Đường: “Bác sĩ Ôn, chị cũng ở đây sao?”
Cô ta bước tới, nhiệt tình nắm lấy tay Ôn Đường: “Lần trước khám thai ở bệnh viện, em còn chưa kịp nói lời cảm ơn chị nữa!”
Hôm qua, Tống Từ kết bạn WeChat với cô, đăng ảnh lên trang cá nhân để khoe khoang và khiêu khích.
Hôm nay, cô ta lại đứng đây giả vờ như không quen biết cô.
Ôn Đường cảm thấy vô cùng khó chịu, cô nhíu mày rồi rút tay mình ra.
Cô ta chẳng hề dùng sức, thế mà Tống Từ lại như thể bị đẩy mạnh, loạng choạng lùi lại một bước dài.
Giang Kỳ An lập tức lao đến đỡ lấy cô ta, rồi quay sang gắt gỏng với Ôn Đường: “Em làm cái gì vậy? Tống Từ còn đang mang thai đấy!”
Mặt Ôn Đường trắng bệch, cô nhìn anh bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Anh yêu Tống Từ đến mức đó sao? Yêu đến mức ngay cả cái trò hãm hại thấp kém như thế này mà cũng không nhìn ra?
Huống hồ, Tống Từ mang thai, chẳng lẽ cô thì không sao?
Ôn Đường bặm môi, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay: “Thế còn anh? Chẳng phải anh nói là anh phải tăng ca sao?”
Sắc mặt Giang Kỳ An biến đổi, trong đôi đồng tử đen sẫm thoáng qua vẻ chột dạ.
Tống Từ khẽ nhếch môi, giả vờ ngơ ngác và ngạc nhiên hỏi: “Ơ Kỳ An, hóa ra anh và bác sĩ Ôn quen nhau à?”
Ôn Đường nhìn thẳng vào Giang Kỳ An.
Cô thấy ánh mắt anh né tránh, đôi môi mỏng mím chặt không thốt lên lời nào. Rõ ràng là anh không hề có ý định công khai mối quan hệ của hai người cho Tống Từ biết.
Ôn Đường nở nụ cười đầy châm biếm, trong sự bình thản toát ra nỗi thất vọng thấu xương: “Không quen.”
Dứt lời, cô đẩy xe bỏ đi.
Khi lướt qua vai Giang Kỳ An, Ôn Đường bắt gặp vẻ kinh ngạc và lo lắng trong mắt anh.
Anh kinh ngạc cái gì chứ?
Chẳng phải chính anh là người không muốn thừa nhận mối quan hệ này sao?
Ôn Đường cứ thế đẩy xe về phía trước, cô cảm nhận được có một ánh mắt vẫn luôn dõi theo sau lưng mình.
Cho đến khi tiếng kêu đau của Tống Từ vang lên: “Kỳ An, bụng em hơi khó chịu.”
“Đừng sợ, anh đưa em đến bệnh viện!”
Ngay giây tiếp theo, Ôn Đường nhận ra ánh mắt đang dán chặt vào mình đã biến mất.
Cô ngoảnh lại, Giang Kỳ An và Tống Từ đều đã đi khuất, chỉ còn lại chiếc xe đẩy hàng cô đơn nằm chơ vơ một góc, cũng giống như cô, bị bỏ rơi chẳng ai mảy may đoái hoài.
Ôn Đường cười tự giễu, lẳng lặng đi thanh toán rồi xách hai túi đồ nặng trĩu ra đứng đón xe trong làn gió đêm lạnh lẽo.
Về đến nhà, cô nấu ba món mặn và một món canh bày ra bàn.
Có lẽ vì ăn một mình quá cô đơn nên cô mới động đũa được vài miếng đã thấy mất hết vị giác. Cả người lúc nóng lúc lạnh, dường như cô đã bị cảm rồi.
Ôn Đường buông đũa, vào phòng nằm vật ra giường.
Trong cơn mê man, cô thấy Giang Kỳ An đã về.
Bàn tay lạnh và khô của anh áp lên trán cô: “Sao lại phát sốt thế này?”
Giọng nói dịu dàng và đầy thâm tình ấy khiến Ôn Đường thoáng ngẩn ngơ, cô vô thức nắm lấy tay áo anh.
“Anh về rồi à? Chẳng phải anh đang ở bệnh viện với Tống Từ sao?”
Giang Kỳ An lấy thuốc hạ sốt trong hộp y tế ở đầu giường, rót cho cô một ly nước ấm rồi đưa tận môi: “Anh chỉ đưa cô ấy đến đó thôi, chứ không có ở lại cùng.”
“Ngoan, uống thuốc đi, uống vào sẽ thấy đỡ hơn.”
Có lẽ bị sự ân cần và nuông chiều của anh tác động, Ôn Đường hiếm khi bộc lộ vẻ yếu đuối: “Không, em không muốn uống thuốc.”
Cô đang mang thai, không thể uống thuốc bừa bãi được.
Cô vô thức xoa nhẹ bụng mình, thầm nghĩ nếu lúc này Giang Kỳ An hỏi tại sao cô không uống.
Cô sẽ nói thật với anh rằng, họ đã có một thiên thần nhỏ rồi.
Thế nhưng không biết là do anh vô tâm hay vì lý do nào khác.
Giang Kỳ An chỉ lạnh lùng rút tay ra khỏi bàn tay đang níu lấy mình, đặt viên thuốc xuống đầu giường: “Là một bác sĩ, em nên hiểu rõ hơn ai hết cái gọi là có bệnh thì phải chữa.”
Một câu nói đã đập tan chút hy vọng mỏng manh cuối cùng của Ôn Đường.
Cô rất muốn hỏi anh rằng, liệu anh có đối xử lạnh lùng với Tống Từ như vậy không?
Nhưng cuối cùng, cô chỉ cười khổ: “Giang Kỳ An, tôi không cần anh dạy tôi cách làm bác sĩ.”
Ôn Đường vốn tính tình nhu mì, chưa bao giờ cãi lại anh như vậy.
Giang Kỳ An ngẩn người hồi lâu mới sực tỉnh lại như nhớ ra điều gì đó: “Em đang trách anh vì hôm nay không đi ăn cùng em sao?”
Cổ họng Ôn Đường nghẹn đắng, lời nói vẫn còn kẹt lại đó.
Điện thoại của Giang Kỳ An lại vang lên.
Anh liếc nhìn rồi bước ra khỏi phòng ngủ để nghe máy.
Mà người có thể khiến anh phải tránh mặt cô để nghe điện thoại, chỉ có thể là Tống Từ.
Nếu đã không thể buông bỏ Tống Từ, thì việc gì anh phải tỏ ra ân cần trước mặt cô làm gì?
Lúc này, Giang Kỳ An lại bước vào, ngồi bên mép giường hỏi cô: “Phụ nữ mang thai có phải không được uống thuốc cảm bừa bãi không? Vậy ăn gì thì có thể hạ sốt, giảm cảm cúm?”
Tim Ôn Đường đập thình thịch, cứ ngỡ anh đã phát hiện ra mình mang thai, đang phân vân không biết mở lời thế nào.
Thì lại nghe thấy Giang Kỳ An nói tiếp: “Tống Từ bị cảm, lại còn bị nghén nặng quá, anh qua đây hỏi em chút.”
Đầu Ôn Đường đau như búa bổ, lời nói lại như hóc xương cá kẹt cứng nơi cổ họng.
Thấy Ôn Đường im lặng, anh liền ngồi ngay cạnh giường để tra Google.
[Ốm nghén nặng phải làm sao?]
Tra xong, anh gửi ngay đường link bài viết cho người tên Tống Từ, còn đặc biệt dặn dò thêm: “Bà bầu không được uống thuốc bừa bãi đâu, bên này anh không rời đi được, em tự chú ý giữ gìn nhé.”
Anh nói anh không rời đi được, nhưng ngoài việc lấy cho Ôn Đường một viên thuốc ra thì anh chẳng làm thêm bất cứ điều gì nữa.
Anh nói anh không rời đi được, nhưng chốc chốc anh lại cúi xuống nhìn điện thoại xem Tống Từ có gửi tin nhắn mới nào không.
Sự dao động của anh chưa bao giờ là thầm lặng.
Ôn Đường không muốn nhìn thêm nữa, cô nhắm mắt lại để nghỉ ngơi.
Cô mệt rồi, không chỉ là sự rã rời của thể xác mà trái tim cô cũng như đang rơi vào một hố sâu không đáy.
Khi tỉnh dậy lần nữa, Ôn Đường nhìn ánh sáng mờ ảo của trời xanh mà lòng vẫn còn bần thần.
Bên gối chỉ còn lại viên thuốc cảm ấy, Giang Kỳ An đã đi từ lúc nào.
Cô liếc nhìn điện thoại.
Đếm ngược ngày rời đi: Ngày thứ 24.
5 giờ sáng, Tống Từ cập nhật một trạng thái mới: [Lúc cần nhất, luôn có anh ở bên cạnh.]
Trong ảnh, Tống Từ tựa đầu vào vai Giang Kỳ An, cô ta đang truyền dịch trong bệnh viện, ánh mắt hiện rõ vẻ hạnh phúc và đắc ý.
Còn Ôn Đường ngước nhìn căn nhà này, chỉ thấy một bầu không khí cô đơn và quạnh quẽ, trái ngược hoàn toàn với Tống Từ.
Mắt Ôn Đường lại dâng lên vị cay xè.
Nếu đã không thể quên được Tống Từ, vậy Giang Kỳ An kết hôn với cô để làm gì?
Chẳng lẽ chỉ để chứng minh rằng, thời gian và tình yêu của anh có thể chia năm xẻ bảy cho cả hai người sao?
Ôn Đường không muốn xem thêm nữa. Đúng lúc này, cô nhận được tin nhắn từ bệnh viện hỏi xem ngày mai cô có thời gian đến làm phẫu thuật không.
Tim Ôn Đường thắt lại. Để không ảnh hưởng đến công việc, cô trực tiếp xin nghỉ phép hai ngày.
Sau đó, cô run rẩy nhắn lại một chữ: “Có.”
Nhắn xong, cô liền đặt lịch hẹn ở Cục Dân chính để nhận giấy chứng nhận ly hôn, rồi vào ứng dụng đặt vé máy bay.
Đích đến là Paris.
Và ngày đi chính là ngày thứ hai sau khi cô nhận giấy ly hôn.
Ôn Đường đã từng rất khao khát được đến Paris.
Hồi mới cưới, Giang Kỳ An cũng từng hứa: “Đường Đường, khi nào rảnh tụi mình đi Paris hưởng tuần trăng mật nhé.”
Thế nhưng công việc của hai người họ, người này còn bận hơn người kia. Chuyện trăng mật cứ thế bị quẳng ra sau đầu.
Nhưng giờ thì không sao cả, sau khi nhận giấy ly hôn rồi, bất cứ nơi nào cô muốn đi, cô đều có thể tự mình đi.
Ngay khi điện thoại vừa nhảy thông báo đặt vé máy bay thành công, Giang Kỳ An cũng vừa lúc về đến nhà.
Anh thản nhiên bước vào phòng, đưa tay sờ trán Ôn Đường rồi khẽ hỏi: “Hết sốt rồi, còn thấy khó chịu ở đâu không?”
Cả hai đều im lặng một cách đầy ăn ý. Anh không nói mình đã đi từ lúc nào, mà cô cũng chẳng buồn hỏi anh đã đi đâu.
Cô khẽ mím môi, vô thức buột miệng hỏi: “Nếu em thấy khó chịu, anh sẽ luôn ở bên cạnh em chứ?”
Giang Kỳ An ngẩn người, có vẻ như anh không ngờ Ôn Đường lại hỏi vậy. Cô lúc nào cũng tỏ ra quá đỗi độc lập và kiên cường, thế nên anh đã sớm quen với việc cô sẽ nói một câu “Em không sao”.
Ôn Đường dĩ nhiên cũng chẳng thiết tha gì câu trả lời của anh. Bởi lẽ, thực chất cô còn muốn hỏi anh một câu khác: Cứ mải miết chạy đi chạy lại giữa hai người phụ nữ như vậy, anh không thấy mệt sao?
Nhìn bờ môi mím chặt đầy căng thẳng của anh, Ôn Đường thở dài một tiếng: “Em đùa thôi, em không cần anh phải ở bên cạnh suốt đâu.”
Rõ ràng là cô đang cười, nhưng Giang Kỳ An lại cảm nhận được một nỗi bất an mơ hồ, cứ như thể Ôn Đường thật sự không còn cần anh nữa.
Trái tim anh khẽ thắt lại, anh đưa đôi tay cứng nhắc ôm cô vào lòng: “Tụi mình là vợ chồng đã kết hôn, sao anh lại không ở bên em được?”
“Anh sẽ luôn bên em, đến khi đầu bạc răng long, đến khi nhắm mắt xuôi tay vẫn chung một nấm mồ.”
Nếu là trước đây, có lẽ Ôn Đường sẽ cảm động lắm. Nhưng giờ đây, chỉ còn hơn hai mươi ngày nữa là cô sẽ rời đi, những lời thề non hẹn biển này cô nghe xong chỉ để đó, chẳng còn chút lòng tin nào nữa.
Quả nhiên, sự tử tế của Giang Kỳ An chẳng duy trì được mấy ngày.
Chỉ một thời gian ngắn sau, anh đã bắt đầu không ngồi yên được. Mỗi lần ở nhà chưa được bao lâu, anh lại tìm đủ mọi lý do để ra ngoài.
Vào cái ngày đồng hồ đếm ngược rời đi chỉ còn tròn 20 ngày, Ôn Đường cũng đến bệnh viện để chuẩn bị làm phẫu thuật.
Chẳng ngờ lúc đang thảo luận phương án phá thai với đồng nghiệp, cô lại một lần nữa bắt gặp Giang Kỳ An đưa Tống Từ đi khám.
Hai người họ ngồi trên băng ghế dài ở hành lang bệnh viện. Tống Từ vẻ mặt đầy khao khát vuốt ve bụng mình, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nói nhỏ gì đó với Giang Kỳ An.
Đôi chân mày sắc sảo của anh cũng trở nên dịu dàng hẳn đi, thỉnh thoảng anh lại mỉm cười đáp lời cô ta, khác hẳn với vẻ mặt hờ hững mỗi khi đối diện với cô.
Người đồng nghiệp đứng bên cạnh Ôn Đường cũng chú ý thấy, không nhịn được mà cảm thán: “Bố mẹ đều cực phẩm thế kia, đứa bé sinh ra chắc chắn sẽ đẹp lắm.”
“Chắc là vậy.”
Tim Ôn Đường như bị một nhát đâm mạnh, cô lúng túng xoay người đi cùng đồng nghiệp vào phòng phẫu thuật.
Sau khi làm xong các xét nghiệm tiền phẫu, đồng nghiệp nói với cô: “Đứa bé rất khỏe mạnh, hay là cô bàn bạc lại với cha đứa trẻ một chút đi, đừng để sau này phải hối hận.”
Hối hận?
Nếu Giang Kỳ An biết hối hận, thì giờ này anh đã chẳng ở đây đưa Tống Từ đi khám thai...
Ôn Đường lắc đầu, cầm lấy tờ đơn phẫu thuật phá thai, rồi tự mình ký tên vào ô dành cho người nhà. Giây phút nét bút cuối cùng hạ xuống, bàn tay cô không kìm được mà run rẩy dữ dội.
Nửa giờ sau, Ôn Đường nằm trên bàn mổ lạnh lẽo, nhìn đồng nghiệp dùng dụng cụ y tế thực hiện thủ thuật.