Công Chúa Hồi Hương

3



7

Ba tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn, vung tay tát cô ta một cái thật mạnh, quát lớn:

“Con còn chưa tỉnh ngộ à? Mấy trò mèo quẩn của con, trợ lý đã điều tra rõ ràng trong thời gian cực ngắn rồi!”

Tần Vũ Mặc nghe vậy thì sững người.

Tôi chậm rãi bước lên, lạnh giọng nói: “Nếu cô thấy chưa đủ, tôi còn có thêm bằng chứng.”

Nghe thấy tiếng tôi, Tần Vũ Mặc trừng mắt nhìn tôi đầy oán độc:

“Tần Niên Niên, con tiện nhân này! Vì sao cô phải quay về cướp vị trí tiểu thư của tôi?! Vị trí đó tôi làm 18 năm rồi, vốn dĩ phải là của tôi!”

Tôi bước đến gần, từng chữ rõ ràng:

“Vì vị trí đó vốn thuộc về tôi. Tôi xứng đáng, tôi đáng giá. Không chỉ huyết thống, mà từng mặt năng lực tôi đều không thua cô. Quan trọng nhất là… tôi chỉ nhìn vào thứ thuộc về mình. Còn cô, lại cứ bám lấy thứ vốn không phải của mình.”

“Từ trước đến nay, tôi chưa từng để ý đến sự tồn tại của cô. Chỉ cần cô không chọc vào tôi, chúng ta vẫn có thể sống yên ổn. Đáng tiếc, cô không có bản lĩnh đó.”

Rõ ràng Tần Vũ Mặc không hiểu ẩn ý trong lời tôi, chỉ hét lên:

“Tần Niên Niên! Cô còn bày đặt cái gì? Đồ nhà quê như cô sao có thể sánh với tôi?!”

Tôi không thèm đáp, mà quay sang nhìn ba mẹ:

“Giờ con có một yêu cầu. Con và Tần Vũ Mặc không thể ở cùng một nơi. Ba mẹ làm được không?”

Mẹ nghe vậy thì do dự: “Niên Niên, Vũ Mặc có sai, nhưng cũng chưa đến mức quá nặng. Chúng ta không nên đẩy nó đến đường cùng.”

Tôi lập tức giơ tay ngăn lại:

“Không. Ý con là… con cũng có thể rời nhà họ Tần. Ba mẹ có thể cho con đi du học, nhưng phải là trường tốt nhất, điều kiện sinh hoạt tốt nhất, toàn bộ ăn mặc ở đi và sinh hoạt phí đều do nhà họ Tần chi trả.”

Ba nghe xong liền từ chối ngay: “Không được! Con không thể đi du học. Nhà họ Tần cần năng lực của con.”

Tôi nhướng mày, lạnh nhạt nhìn Tần Vũ Mặc:

“Vậy thì chỉ còn cách cho cô ta đi.”

Tần Vũ Mặc tròn mắt, điên cuồng lắc đầu: “Không! Con không muốn ra nước ngoài!”

Ba thở dài: “Vũ Mặc, con ra nước ngoài rồi, ba vẫn sẽ chăm lo đầy đủ. Đừng lo.”

Viền mắt mẹ ửng đỏ, nhưng bà cũng không ngăn quyết định của ba.

Kế hoạch đưa Tần Vũ Mặc ra nước ngoài cứ thế được chốt luôn.

Ngày hôm sau, cô ta bị đưa lên máy bay bay thẳng ra nước ngoài, không có lấy một cơ hội phản kháng.

……

Một tuần sau, tôi hẹn gặp Châu Tử Y ở nhà hàng.

Cô ấy là người bạn đầu tiên tôi quen được từ khi quay về nhà họ Tần. Từ gia thế, tính cách đến khí chất đều đúng chuẩn tôi đặt ra cho việc kết bạn, nên hai đứa chúng tôi rất hợp nhau.

Lần gặp này là để cảm ơn cô ấy đã góp phần thúc đẩy hợp tác giữa Châu gia và Tần gia.

Nhờ việc đó mà ba tôi hài lòng với tôi hơn bao giờ hết, gần như tôi xin gì cũng đồng ý.

Vậy nên tôi đặt bàn ở nhà hàng vườn treo nổi tiếng nhất thành phố để cảm ơn cô ấy.

“Nghe nói Tần Vũ Mặc bị cậu tống đi rồi hả?”

Châu Tử Y nâng ly nhìn tôi, tò mò hỏi.

Tôi gật đầu: “Đúng vậy, bị ép sang nước ngoài học. Hy vọng ở nơi khác cô ta mở mang được tầm mắt.”

Châu Tử Y lắc đầu: “Khó lắm. Với cái tính hám danh đó, khó mà tốt lên.”

Tôi chỉ cười, không nói gì.

Chúng tôi chuyển chủ đề. Châu Tử Y kể rằng sau kỳ nghỉ hè, cô ấy sẽ ra nước ngoài học nghệ thuật.

Tôi nghe vậy, trong lòng khẽ động, liền hỏi: “Mình không hài lòng lắm với trường đại học năm nay mình đỗ. Cậu nói xem, mình có nên học lại một năm để thi vào trường tốt hơn không?”

Mắt Châu Tử Y sáng lên: “Tớ thấy được đấy. Với năng lực của cậu cộng thêm tài nguyên giáo dục nhà họ Tần, thi trường top là chuyện dễ mà.”

Nghe vậy, tôi về nhà lập tức bàn với ba.

Ban đầu ông muốn tôi tốt nghiệp thật nhanh để hỗ trợ công ty.

Nhưng tôi nói: “Là tiểu thư nhà họ Tần, con phải học ở nơi tốt nhất mới có thể nâng nhà họ Tần lên tầm cao hơn.”

Cuối cùng, ba cũng đồng ý.

Ông chi rất nhiều tiền thuê gia sư giỏi nhất cho tôi, giúp tôi ôn luyện.

Tôi cũng dốc toàn bộ sức lực.

Cuối cùng, tôi thi đỗ vào khoa Tài chính của trường đại học TOP 1 thế giới.

Nhưng trường đó… ở nước ngoài.

Ba vô cùng không hài lòng vì tôi phải ra nước ngoài — vì ông mất đi một ‘công cụ xã giao’ cực kỳ hữu dụng.

Còn tôi thì rất hài lòng.

Đi học ở nơi khác, mở rộng tầm nhìn… vốn đã nằm trong kế hoạch của tôi từ rất lâu rồi.

8

Thoáng cái, bốn năm trôi qua.

Thành tích của tôi luôn đứng top đầu, thậm chí còn được giáo sư đích thân mời vào thực tập tại khu tài chính.

Ba nghe tin thì cuống cuồng, sợ tôi ở lại nước ngoài làm việc cho người khác rồi không về nữa, nhắn tin thúc giục mỗi ngày.

Nhưng tôi hiểu rõ — chỉ cần tôi về nước, tôi sẽ lại rơi vào vòng kiểm soát của ông.

Phiền chết được.

Tính tôi, ghét nhất chính là bị người khác điều khiển. Với tôi, chỉ cần họ cho tiền là đủ.

Nghĩ ngợi vài hôm, tôi nghĩ ra một ý rất tuyệt — tự thành lập chi nhánh nhà họ Tần tại nước ngoài.

Như vậy Tần thị vừa được lợi, còn tôi thì tha hồ tự do phát triển.

Vậy là tôi dành một ngày viết một bản kế hoạch gửi cho ba, còn gọi điện trình bày chi tiết.

Không những thế, tôi còn “vẽ bánh”, nói mình quen biết nhiều nhân vật lớn trong giới tài chính quốc tế, hoàn toàn có khả năng giúp Tần thị mở rộng hợp tác.

Ba tôi nghe đến đây thì xiêu lòng ngay, lập tức chuyển cho tôi một khoản vốn khởi nghiệp cực lớn.

Con đường khởi nghiệp của tôi cứ thế được mở ra.

Tiêu tiền của tổng giám đốc Tần, không chút áp lực.

Mà năng lực của tôi, tôi tự tin hơn bất kỳ ai.

Chi nhánh của Tần thị ở nước ngoài, chắc chắn sẽ làm nên chuyện.

Nhưng tôi không ngờ rằng, giữa lúc bận rộn nhất lại gặp phải kẻ không mời mà tới.

Chính là Tần Vũ Mặc.

Hôm đó, trên đường đến buổi gặp gỡ đối tác, tôi nhìn thấy Tần Vũ Mặc mặc một chiếc váy siêu ngắn, đi cùng một nhóm đầu gấu.

Tóc họ nhuộm đủ màu, cơ thể chi chít hình xăm.

Ngay cả Tần Vũ Mặc cũng không ngoại lệ.

Bao năm qua, cô ta không trở về nhà họ Tần, nhưng mỗi tháng xin tiền sinh hoạt thì một đồng cũng không bỏ qua.

Ba tôi lười dây dưa với cô ta, sợ bị bám riết, nên cứ gửi tiền cho xong chuyện.

Nhưng tôi không ngờ cô ta lại sống buông thả đến mức này, tiêu tiền như nước.

Thậm chí những vết xanh tím trên tay và đùi — chỉ nhìn qua cũng biết đã dính vào những thứ không nên dính.

Tôi hơi cau mày, muốn tránh sang một bên.

Nhưng Tần Vũ Mặc vẫn nhìn thấy tôi.

“Tần Niên Niên! Sao cô lại ở đây?!”

Cô ta nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt lóe lên ghen ghét.

So với cô ta bây giờ, tôi đúng là sáng sủa hơn rất nhiều.

Từ quần áo đến khí chất, từng cử chỉ đều mang dáng vẻ của một nữ tinh anh thực sự.

“Tần Vũ Mặc, nếu tôi nhớ không lầm thì năm đó đưa cô đi du học mà? Bây giờ cô ra nông nỗi này, là có ý gì đây?”

9

Tần Vũ Mặc nghe tôi nói xong liền bật cười khinh miệt:“Đọc sách cái gì? Chẳng qua là bị đày đi thôi! Tôi sống thế nào ở nước ngoài thì liên quan gì đến các người?”

“Hay là cô lại muốn lên mặt dạy đời tôi? Cô hại tôi thành ra thế này, đồ tiện nhân như cô thì lấy gì mà dạy tôi?”

Tôi bật cười lạnh:

“Cô nói sai rồi. Không phải cô không xứng để tôi dạy, mà là tôi chỉ đang nhắc khéo rằng hình tượng của cô sẽ làm bẩn mặt nhà họ Tần. Vậy nên từ nay ra ngoài, tốt nhất đừng nhận mình có liên quan đến nhà họ Tần.”

Tần Vũ Mặc nghe vậy, mặt tái mét.

“Đồ tiện nhân! Dựa vào cái gì mà cô dám ra lệnh cho tôi? Tôi mới là tiểu thư chân chính của nhà họ Tần!”

Cô ta lao lên định đánh tôi.

Nhưng tôi khẽ nghiêng người, né dễ dàng.

Cô ta ốm đến độ đứng còn không vững, thân thể suy kiệt vô cùng, vừa lao tới đã mất thăng bằng, ngã sõng soài xuống đất.

Tôi thì bước thẳng lên xe tài xế mở cửa, để lại cô ta phía sau trong làn khói xe.

Tối hôm đó, khi tôi rời công ty chuẩn bị về nhà, một nhóm người đột nhiên lao ra chặn đường.

Vừa nhìn, tôi đã nhận ra — chính là đám theo Tần Vũ Mặc lúc sáng.

Ai nấy đều cầm gậy bóng chày, mặt mày hung tợn tiến lại gần.

Tần Vũ Mặc đứng giữa bọn họ, ngông cuồng nói với tôi:

“Tần Niên Niên, đừng tưởng cô đuổi tôi đi nước ngoài là tôi sợ cô! Hôm nay tôi phải dạy cô một bài học.”

Tôi lùi từng bước, tiếng gót giày nện xuống nền hầm xe vang giòn lạnh lẽo.

Nhìn thấy vậy, cô ta càng đắc ý, giơ gậy chỉ vào tôi:“Đánh! Đánh thật mạnh! Tàn phế hay chết cũng không sao! Tôi muốn nghe tiếng cô ta khóc lóc cầu xin!”

Dứt lời, đám người lao lên như bầy sói.

Nhưng chạy được nửa đường thì toàn bộ khựng lại.

Tần Vũ Mặc đứng phía sau không thấy rõ, liền quát lớn:“Sao đứng im đó? Không nghe tôi nói à? Lên!”

Một người vứt gậy xuống đất, lùi về sau, giọng run run:

“Sao cô không nói… cô ấy có súng?!”

Tần Vũ Mặc còn chưa hiểu chuyện gì thì đám đông tản ra.

Tôi bước ra từ khoảng trống, trên tay cầm súng, chĩa thẳng về phía bọn họ.

Tôi nghiêng đầu, mỉm cười nhàn nhạt:“Xin lỗi, với thân phận hiện giờ, tôi hoàn toàn đủ điều kiện xin cấp phép sử dụng súng.”

Không chỉ vậy — phía sau tôi, từng nhóm vệ sĩ có vũ trang lần lượt bước ra, súng đen ngòm hướng vào bọn họ.

Dù sao ở nước ngoài, ý thức an toàn phải đặt lên hàng đầu. Tôi không bao giờ cho phép mình rơi vào nguy hiểm.

Tần Vũ Mặc nhìn thấy hàng loạt họng súng, chân mềm nhũn, đứng không vững, ngay cả chạy cũng không còn sức.

Tôi nhìn cô ta, giọng lạnh dần:“Cô muốn lấy mạng tôi? Vậy thì từ hôm nay, người như cô… không xứng được nhà họ Tần trợ cấp thêm bất cứ đồng nào.”

-HẾT-

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYEN THI XUAN

MB 0977309504

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

Chương trước
Loading...