Công Chúa Biết Hết Kịch Bản

4



17

Biết ta đích thân vào cung, đồng ý đi hòa thân.

Mẫu hậu liền bệnh nặng.

Thái tử ca ca lại quát: “Mẫu hậu chẳng phải đã định cho Tử Yên thay gả sao, sao muội còn làm ầm ĩ, khiến mẫu hậu giận đến ngã bệnh!”

Từ khi biết rõ chân tướng, ta hễ nhìn thấy Thái tử, trong lòng liền thấy gượng gạo.

Bao năm tình nghĩa không phải giả.

Nhưng khởi đầu lại là sai lầm.

Ta chẳng thể ngay lập tức giống như đối với Lục Kinh Hồng mà thay đổi thái độ.

“Thái tử điện hạ, sau này ta đi rồi, mẫu hậu phiền huynh chăm sóc giúp.”

Thái tử cau mày.

Trong mắt lại loé tia cảm xúc khó hiểu.

【Thái tử sớm biết sinh mẫu mình vốn bị Hoàng hậu hạ sát, sao có thể thật lòng kính thuận?】

【Đợi đến lúc Hoàng đế băng hà, Chu triều liền về tay Thái tử, hắn tất sẽ danh chính ngôn thuận báo thù cho sinh mẫu.】

【Theo nguyên kịch bản, Bắc Nhung đại phá Chu triều, chính Thái tử tự tay giao Công chúa cho địch để nàng bị sĩ tốt làm nhục ngay trước quốc môn mà chết.】

【Nhưng nay tình tiết đã lệch, Công chúa không tìm kẻ gả thay, Bắc Nhung Vương còn có cớ để xuất binh không?】

Ta đang bưng bát thuốc, thấy dòng chữ này, tay run, bát rơi xuống đất, vỡ tan.

Ta nhanh chóng giấu bàn tay bị bỏng sau lưng.

Ánh mắt lại chằm chằm nhìn Tam ca.

18

Rời Cảnh Nhân cung, ta đi tìm Nhị ca.

Đưa cho huynh chiếc khăn dính thuốc mẫu hậu, nhờ huynh tra rõ thành phần.

Ta không dám đánh cược.

Nếu Thái tử thật sự coi mẫu hậu là kẻ thù, vậy bệnh của bà… liệu có dính tay hắn?

Nhị ca không nói, chỉ như mọi khi, lặng lẽ ủng hộ ta.

Hai ngày sau.

Huynh đưa trả khăn.

“Dược liệu trên khăn, đều an toàn.”

Ta thở phào.

Hóa ra là ta nghĩ nhiều.

Nhưng sắc mặt Nhị ca không nhẹ đi.

“Phương thuốc Thái y không sai, nhưng gần đây Cảnh Nhân cung mua nhiều tử đinh hương.”

“Mà tử đinh hương ngửi lâu sẽ cùng dược tính giao tác, biến thành độc chậm.”

“Khiến người bệnh nằm liệt, thần trí mơ hồ.”

Ta run đến phát lạnh.

Khó trách mấy ngày gần đây đến thăm mẫu hậu, người đều hôn mê, chẳng nói rõ được.

Ta lập tức chạy đến hỏi bọn hạ nhân.

Quả nhiên, những tử đinh hương kia chính là do Sở Trình Dực sai mua.

19

Phụ hoàng phong ta làm Hoài Dương Trưởng Công chúa, ban mười dặm hồi môn.

Chỉ là ông vốn muốn để Lục La và Tử Yên làm tỳ nữ đi theo.

Ta từ chối.

Các nàng đã có người trong lòng.

Nếu cưỡng ép theo ta tới phương bắc, lâu ngày tất sinh oán hận, chẳng thật tâm hầu hạ.

Ngày lên đường.

Mẫu hậu bệnh nặng, chẳng thể đến tiễn.

Phụ hoàng dời cả buổi triều sớm, tự mình đưa ta ngồi lên ngự liễn.

Rồi từng bước tiễn đến tận cung môn.

Ông bế ta xuống kiệu.

Ta nhớ khi bé, luôn đòi cùng phụ hoàng ngồi chung liễn.

Ông chịu thua, liền ôm ta trong ngực.

Nhưng nay ta đã lớn, phụ hoàng ôm không nổi.

Chỉ đành đỡ ta, để ta vịn xuống.

Chờ ta đứng vững, phụ hoàng mới nói: “Chiêu Ninh, nhớ kỹ, con vĩnh viễn là Trưởng Công chúa tôn quý nhất Chu triều.”

“Phụ hoàng, cũng vĩnh viễn là chỗ dựa của con.”

Mắt ta đã ươn ướt.

Ngày ấy vào Ngự thư phòng, thấy phụ hoàng vì việc hôn sự mà tranh biện cùng bá quan.

Hai bên tóc mai đã điểm bạc.

Thì ra ông cũng chẳng muốn tiễn ta đi.

Chỉ là, ông là phụ thân thiên hạ, chẳng thể chỉ làm phụ thân của một mình ta.

Ta hiểu ông, lại càng kính trọng.

Nhìn gần, thấy nơi khóe mắt phụ hoàng đã nhiều thêm nếp nhăn.

Thì ra phụ hoàng cũng đã già.

Chu triều cần có một thái tử lòng rộng rãi, sáng suốt hiền lương.

“Phụ hoàng, người còn nhớ năm ấy hỏi ta, trong mấy tờ sách luận cứu dân, ai viết hay nhất không?”

“Khi ấy, Chiêu Ninh đã nói dối.”

20

Đoàn xe hòa thân một đường tiến ra cửa thành.

Lục Kinh Hồng dắt ngựa, chặn trước xe ta, nói có lời muốn nói.

Gió thổi vén rèm, ta thoáng thấy gương mặt hắn ngẩn ngơ, chẳng còn vẻ hiên ngang ngày thường.

Chỉ là, gió qua nhanh, rèm cũng rủ xuống.

Giống như những gợn sóng năm thiếu niên trong lòng ta cũng đã trở lại yên lặng.

Ta chẳng vì hắn mà dừng chân.

Theo đoàn xe đi về Bắc Nhung.

Dọc đường, cảnh sắc đổi thay.

Đồng bằng xanh rờn biến thành núi non trùng điệp.

Trời đất dần khô lạnh.

Rèm xe bằng gấm mỏng chẳng ngăn nổi cát gió.

Ta đành thêm mấy lớp mới chặn được phần nào.

Cứ thế, xe ngựa đi hơn một tháng.

Cuối cùng cũng tới biên giới Chu triều - Bắc Nhung.

Những ngày này.

Sách truyện mang theo ta đã đọc xong.

Ánh mắt lại rơi trên quyển sách Nhị ca đưa.

Tự nhiên, ta mở ra.

Liền ngẩn người.

Trên giấy vẽ một tướng quân, mình khoác giáp sắt sáng lạnh, tay cầm thương bạc nhuốm máu, chĩa lên trời.

Bóng chiều kéo dài thân ảnh, chiến bào tung bay trong gió.

Rõ ràng, Lục Kinh Hồng cũng là danh tướng Chu triều.

Nhưng so với hình tượng trước mắt này.

Mới biết thế nào là Chiến Thần.

Ta bừng tỉnh.

Đây chính là… Bắc Nhung Vương?!

21

Ta đối với Bắc Nhung Vương kỳ thực vốn mang định kiến.

Nhớ năm đó, Lục Kinh Hồng theo Lục gia quân khải hoàn hồi triều.

Nghe nói lần ấy, Chu triều bại trận, Lục lão tướng quân thua dưới tay một thiếu niên cầm thương.

Mà thiếu niên ấy chính là Bắc Nhung Vương hôm nay.

Khi ấy ta còn tò mò hỏi Lục Kinh Hồng, thiếu niên kia dung mạo ra sao.

Lục Kinh Hồng lại giận dữ quát: “Mặt mày dữ tợn, lưng hùm vai gấu, xấu xí chẳng thể nhìn!”

Từ đó, hình tượng Bắc Nhung Vương trong lòng ta liền giống như Chung Quỳ nơi âm phủ.

Có lần ta mộng thấy còn bị dọa cho bừng tỉnh, tự nhủ bản thân sẽ chẳng bao giờ gặp được hắn.

Nào hay.

Không chỉ sắp gặp, ta còn phải gả cho hắn.

Ngoảnh đầu lại nhìn quyển sách Nhị ca đưa.

Trong đó vẽ chân dung nam tử ấy.

Có lúc thống lĩnh thiên binh.

Có khi cùng dân chăn cừu.

Có khi đắp thuốc cho thương binh.

Nếu hắn thật là Bắc Nhung Vương.

Vì sao lại khác hẳn với lời đồn?

Trong lòng ta mơ hồ nảy sinh một thứ cảm giác khó tả.

Và khi ta thực sự gặp Bắc Nhung Vương, cảm giác ấy, liền được chứng thực.

22

Vừa nhập cảnh Bắc Nhung.

Đoàn xe chợt trở nên im lìm.

Ta khẽ nhấc rèm xe, muốn hít thở.

Lại bất ngờ thấy một gương mặt vừa quen vừa lạ.

Giật mình buông rèm ngay.

Ta vỗ vỗ má, chẳng lẽ còn chưa tỉnh, để người trong tranh chạy ra ngoài?

Khi ta lần nữa vén rèm.

Liền đối diện một đôi mắt sâu thẳm.

“Hoài Dương, có điều gì căn dặn?”

Hoài Dương là tước phong của ta.

Đây là lần đầu có người xưng hô như vậy.

Tim ta chợt chậm nửa nhịp, lắp bắp đáp: “Không… không có gì.”

Hắn cứ thế, kỵ mã, hộ tống đoàn xe đi thẳng hướng Bắc Nhung quốc đô.

Không hề có chút dáng vẻ vương giả.

Ta trong xe thỉnh thoảng lén vén rèm nhìn hắn.

Lần nào cũng bị hắn bắt gặp.

Cho đến khi gần tới đô thành, một trận mưa to bất chợt ập xuống.

Người đàn ông ướt sũng bước vào xe ta.

Chúng ta bốn mắt nhìn nhau, đều có chút khẩn trương.

Hắn hỏi ta dọc đường ăn ngủ có yên ổn không.

Ta chỉ gật đầu, chẳng dám nhiều lời.

“Chuyện đó… Bắc Nhung ta thường chẳng mấy khi mưa.”

Ta gật đầu.

Lại cảm thấy có gì không ổn, ngẩng đầu nhìn hắn: “Vậy thì sao?”

Hắn gãi đầu: “Cho nên, hẳn là thần mưa muốn chào đón nàng tới Bắc Nhung nên mới đổ cơn mưa này.”

Hắn cười ngây ngốc như một kẻ khờ.

Hoàn toàn không giống hình tượng trên tranh - người cầm thương chém giết, khiến quỷ thần né tránh.

23

Càng xa kinh thành, lòng ta càng thêm phiêu lãng.

Đây là lần đầu ta xuất viễn môn, nam tử đối diện như nhìn thấu tâm tình ta, chẳng dám nói nhiều để quấy rầy.

Không hay, ta thiếp đi.

Bỗng nhiên, xe ngựa rung lắc dữ dội.

Ta hoảng hốt tỉnh giấc.

Trước mặt đã không còn bóng người.

Ta vén rèm liền thấy Bắc Nhung Vương đi về phía sau xe.

Lo lắng xảy ra chuyện, ta lấy ô từ tỳ nữ, cũng bước xuống.

Chỉ thấy hắn hai tay nắm chặt bánh xe lún bùn.

Cỗ xe tám người nâng chẳng nổi, vậy mà hắn lại nâng lên được?

Ta vốn còn nghi hoặc.

Hắn thấy ta xuống, bỗng nhiên cởi áo, lộ ra cơ bắp rắn chắc.

Ta sợ đến nỗi đưa tay che mắt, lại không kìm được hé kẽ tay mà nhìn trộm.

Đúng lúc ấy, những dòng chữ biến mất từ khi rời Chu triều, nay lại hiện ra:【Ta bỏ lỡ gì rồi, sao tình tiết lại chệch hẳn thế này?】

【Nghe đồn Bắc Nhung Vương Hách Liên Phong tàn bạo hiếu sát, giờ lại bị Công chúa câu đến nở nụ cười.】

【Nhưng nữ phụ xem ra chọn đúng đường rồi, nhân vật này, nghe nói một đêm có thể chinh chín nữ.】

Ta không khỏi hít sâu một hơi.

Không rõ là vì lời kia.

Hay là vì tận mắt thấy Hách Liên Phong thực sự nhấc bổng cả cỗ xe.

Hắn còn cố tình xoay vòng trước mặt ta.

Nhướng mày đắc ý.

Thấy ta rốt cuộc bật cười.

Hắn mới đem xe đặt xuống.

24

Ngày ở Bắc Nhung, Hách Liên Phong đối đãi ta vô cùng tốt.

Sợ ta không quen, hắn đặc biệt dựng phủ đệ giống hệt phủ Công chúa để ta ở.

Trọng thưởng mời đầu bếp Chu triều.

Có lúc tự mình xuống bếp, làm mấy món hợp khẩu vị ta.

 Dường như đã sớm quen biết ta từ lâu.

Ta đem hết thảy ghi tạc trong lòng.

Cho đến một đêm, hắn ôm chăn chuẩn bị nằm đất.

Ta khẽ vỗ bên giường: “Dưới đất lạnh, nay ngủ ở đây đi.”

【Ồ hô, sói con Bắc Nhung giả đáng thương mấy ngày, chẳng phải chờ đến hôm nay sao.】

【Công chúa coi chừng, thỉnh thần dễ, tiễn thần khó.】

【Tiếp theo chúng ta còn được xem miễn phí chăng?】

Ta mở to mắt.

Vừa muốn hối hận.

Ai ngờ Hách Liên Phong liền thuận thế, bịt kín miệng ta.

Ngày hôm sau.

Ta mỏi nhừ toàn thân mà tỉnh.

Chỉ thấy hắn tinh thần phấn chấn, bưng sữa đậu nành đứng bên giường.

Ta tức giận lườm hắn.

Hắn chớp mắt: “Nàng thơm quá, ta không nén được.”

Ta lấy gối ném hắn.

Hắn né khéo, không làm đổ một giọt sữa.

Còn uất ức: “Trước kia… cũng chẳng phải chưa từng hôn.”

Ta cầm chiếc gối khác.

Rốt cuộc không ném đi.

Nhìn hắn cười nhăn nhở.

Ta lại bật cười.

May mắn thay.

May mắn năm đó người cứu ta, là hắn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...