Con Cua Đầu Mùa

3



“Vậy em chiếu mấy thứ kia là có ý gì?!”

Tôi cong môi, nhàn nhạt đáp:

“Tay trượt, bấm nhầm thôi mà.”

Rồi tôi nghiêng người, cầm mic nói với vẻ áy náy:

“Xin lỗi thầy cô và các bạn, ban nãy em lỡ bật nhầm video. Mình chiếu lại từ đầu nhé, được không ạ?”

Phía dưới có sinh viên hét lên:

“Chị ơi! Mở thêm vài đoạn nữa đi!”

Tôi bật cười, giọng nhẹ bẫng:

“Chiếu thêm nữa chắc bạn Hứa Mai chịu không nổi mất.”

Viện trưởng Lâm – người luôn yêu thương tôi như con gái – liếc tôi một cái, nhưng không nói gì.

Hàng ghế trên sân khấu là ban giám hiệu và lãnh đạo khoa, chẳng ai dám lên tiếng.

Dù sao thì công ty của tôi hằng năm đều cung cấp hàng trăm suất thực tập cho sinh viên ngành Thương mại điện tử.

Gương mặt Hứa Mai lúc đỏ bừng, lúc tái nhợt.

Hai hàng nước mắt lăn dài, cô ta rốt cuộc không nhịn được nữa, hét lên:

“Thẩm Lan! Cô cố ý phải không?!

Tại sao cô phải đối xử với tôi như vậy?”

Tôi chẳng buồn để tâm đến lời cô ta.

Cầm micro, tôi hướng về toàn thể khán phòng, giọng rõ ràng:

“Kính thưa các thầy cô và các bạn,

Tôi là cựu sinh viên khóa 2018 – Thẩm Lan.”

Hứa Mai bị phớt lờ hoàn toàn, như thể sự tồn tại của cô ta chưa từng được công nhận.

Còn ánh mắt của mọi người, không ai nhìn tôi nữa — mà đồng loạt dồn về phía Hứa Mai và Tạ Lâm Uyên, như thể muốn xuyên thủng cả lớp da mặt hai người đó.

Tôi không hề bị ảnh hưởng.

Từng lời từng chữ, tôi chậm rãi hoàn thành bài phát biểu của mình.

“Kết thúc phần chia sẻ, nếu các bạn có câu hỏi gì, cứ tự nhiên giơ tay nhé.”

Sau vài giây yên lặng, hàng loạt cánh tay được giơ cao.

“Chị Thẩm, chị phát hiện chuyện giữa thầy Tạ và Hứa Mai bằng cách nào vậy?”

“Chị định sẽ xử lý họ ra sao trong thời gian tới?”

“Chị ơi…”

Tôi giơ tay ra hiệu tạm dừng, nở một nụ cười đầy ẩn ý.

“Các em, hôm nay tốt nhất nên hỏi những câu liên quan đến marketing nha.

Nếu cứ mải mê ‘ngoài lề’, chị sợ mình sẽ bị viện trưởng xử tội đó.”

Viện trưởng Lâm hừ nhẹ một tiếng.

Tôi mỉm cười, giơ lên một bức ảnh:

“Đây là một con cua lông do chính tay chị nuôi.

Nhìn bức ảnh này, các em có cảm nghĩ gì?”

Cả hội trường bắt đầu rôm rả:

“Thịt chắc chắn ngọt lắm ạ, nhìn mà phát thèm!”

“Cua do chị nuôi thì chắc chắn bán đắt như tôm tươi!”

Tôi gật đầu tán đồng.

“Cũng nhờ bức ảnh này mà chị phát hiện ra… thầy Tạ ngoại tình.”

Cả hội trường như bị ném xuống một quả bom — náo động không ngớt.

Ngay cả các thầy cô ngồi hàng đầu cũng không giấu nổi ánh mắt ngỡ ngàng.

Tôi không để mọi người chờ lâu, trực tiếp phóng to bức ảnh lên màn hình lớn.

Vòng tròn đỏ nổi bật khoanh lại chi tiết trên một chiếc chân cua.

“Các em thấy cái dấu mờ mờ màu xanh lam trên chân con cua này không?

Đây là logo của Thẩm thị, do chính chị thiết kế.

Dù cua có hấp chín rồi, dấu in vẫn sẽ hiện lên mờ mờ màu lam như vậy.”

“Lô cua này, chị vốn định để ăn mừng khi thai được 12 tuần.

Nhưng cuối cùng, thầy Tạ lại mang hết số cua đó — tặng cho Hứa Mai.”

Tôi nhìn về phía khán phòng, giọng chậm rãi nhưng từng chữ như đinh đóng cột.

“Đúng là một tình cảm... vĩ đại.”

“Anh rể yêu chiều em vợ đến thế là cùng.”

 

6.

Hứa Mai run lẩy bẩy rút điện thoại ra.

Vừa nhìn thấy hình ảnh y hệt trên màn hình lớn, khuôn mặt vẫn còn vệt đỏ vì khóc lập tức hóa trắng bệch như xác không hồn.

Cô ta khẽ nấc lên:

“Không thể nào… Không thể nào…”

Một tay theo bản năng bấu chặt lấy cánh tay của Tạ Lâm Uyên như đang bấu vào cái phao cuối cùng.

Ánh mắt khinh bỉ của các sinh viên lại lần nữa dồn hết về phía hai người họ.

Tóc Hứa Mai rối bù, cô ta cúi gằm, cố lấy tóc che đi khuôn mặt đang trắng nhợt của mình.

Tôi mỉm cười, giọng nhẹ như mưa phùn nhưng từng chữ bén như dao:

“Thầy Tạ đã tận tình bóc cua cho bạn Hứa Mai một bát đầy ắp.”

Trên màn hình, chiếc đồng hồ mà Tạ Lâm Uyên đang đeo được zoom cận cảnh, không sót một góc nào.

Tôi nghiêng đầu cười dịu dàng:

“Không hổ danh là nam thần của trường. Ngay cả cách bóc cua cũng đẹp đến từng khớp tay.”

“Lần sau, chắc tôi nên mời thầy Tạ làm người mẫu bàn tay cho công ty. Đảm bảo khách hàng mê tít.”

“Tôi thấy món quà sinh nhật ba mươi tuổi mà tôi tặng, quả thật... rất xứng đáng.”

Tôi chuyển sang chiếu thêm một loạt nội dung từ tài khoản khác cũng thuộc về Hứa Mai.

Trong đó không chỉ có những lời mắng chửi tôi bằng ngôn từ bẩn thỉu, mà còn thuê một lượng lớn tài khoản ảo để tấn công, bôi nhọ thương hiệu cua lông Thẩm thị.

Ngay cả các sàn TMĐT cũng xuất hiện một loạt đánh giá tiêu cực bất thường.

Tôi đứng thẳng, ánh mắt lướt qua khán phòng:

“Gần đây, cua lông nhà tôi đang mở đợt pre-order. Nhưng tài khoản weibo của nền tảng lại bất ngờ nhận về một loạt đánh giá xấu, kèm theo những lời nhục mạ thô tục.”

“Ban đầu tôi không quá để tâm.

Dù là thương hiệu nào, cũng chẳng thể khiến tất cả đều hài lòng.”

“Khách hàng có ý kiến, đôi khi còn là điều tốt.”

“Nhưng rồi đánh giá tiêu cực càng ngày càng nhiều, và tôi nhận ra... mọi chuyện không còn đơn giản nữa.”

“Có người đang cố tình tạo sóng.”

“Và trùng hợp thay, tôi phát hiện Hứa Mai có liên hệ với một số tài khoản tiếp thị đen.”

“Đã như vậy thì phải dọn cho sạch.”

“Bộ phận pháp lý của công ty tôi đã nộp đơn kiện Hứa Mai cùng những tài khoản truyền thông và đội ngũ seeding có liên quan.”

“Tôi tin rằng, trong thời gian ngắn tới, bọn họ sẽ lần lượt nhận được trát triệu tập của tòa án.”

Cả hội trường lập tức rúng động.

Có người lớn tiếng:

“Vậy ra... những tin xấu về Thẩm thị gần đây đều là có người cố tình tung ra!”

Tôi không gật đầu cũng chẳng lắc đầu.

Viện trưởng Lâm liếc mắt ra hiệu cho tôi nên dừng tại đây.

Tôi hiểu rõ ranh giới, liền đổi hướng câu chuyện.

Điện thoại tôi không ngừng rung lên với thông báo đơn hàng tăng vọt.

Tôi kết nối màn hình, chiếu trực tiếp bảng số liệu lên màn chiếu lớn.

Nụ cười tôi lan ra:

“Cảm ơn các em rất nhiều.”

Chỉ trong chốc lát, sản phẩm cua lông của Thẩm thị đã tăng gần một ngàn đơn đặt hàng.

Ở hàng ghế cuối, nhân viên phòng kinh doanh đang livestream bán hàng trực tiếp bằng điện thoại.

Chỉ nửa tiếng lên sóng, doanh thu bùng nổ tăng theo đường thẳng đứng.

Tôi cầm micro, nhìn từng gương mặt đang chăm chú theo dõi:

“Hôm nay, chị không chỉ đến để kể chuyện drama.

Chị muốn chia sẻ với các em một điều quan trọng nhất trong marketing.”

“Đó là: sức mạnh của câu chuyện.”

“Thứ marketing đỉnh cao nhất, không phải bán sản phẩm.

Mà là bán câu chuyện.

Bán lập trường.

Bán cảm xúc.”

“Đó là sự hiểu biết tường tận về truyền thông. Là biết rõ khách hàng của bạn ở đâu, và thông điệp nào có thể chạm trúng vào họ.”

“Đó còn là sự liều lĩnh để tái sinh.”

“Khi nền tảng của bạn bắt đầu lung lay, đừng chỉ vá víu.

Hãy có dũng khí đập tan tất cả — rồi xây lại một vương quốc mới,

kiên cố hơn, hấp dẫn hơn và có câu chuyện của chính bạn.”

Tôi quay đầu nhìn về phía Tạ Lâm Uyên và Hứa Mai, mỉm cười.

“Cuối cùng, xin được cảm ơn thầy Tạ và bạn Hứa Mai.”

“Hai người đã trở thành bài học phản diện quý giá nhất trong đời tôi,

và đồng thời cũng là ‘gương mặt đại diện’ tuyệt vời cho Thẩm thị hôm nay.”

“Sau chuyện này, tôi tin khách hàng sẽ nhìn nhận lại Thẩm thị… bằng một đôi mắt hoàn toàn khác.”

“Phần chia sẻ của tôi đến đây là hết. Cảm ơn tất cả mọi người.”

Tiếng vỗ tay vẫn còn vang lên rải rác khi sinh viên lần lượt rời khỏi khán phòng, nhiều người vẫn lưu luyến ngoái đầu nhìn lại.

Viện trưởng Lâm nhìn tôi, nửa đùa nửa trách:

“Lần sau mà còn chơi lớn như vậy, nếu không tặng mười thùng cua lông thì đừng hòng tôi để yên.”

Dù nói thế, nhưng ông vẫn dịu dàng vỗ nhẹ vào lưng tôi.

Ông thấp giọng, như đang tự trách chính mình:

“Là lỗi của tôi. Trước khi cha con mất, ông ấy đã dặn tôi phải chăm sóc con thật tốt.

Vậy mà tôi lại không phát hiện ra Tạ Lâm Uyên lại làm ra chuyện như thế…”

Tôi nhìn ông, lòng khẽ trùng xuống.

Hóa ra trong thế giới này… vẫn có những người âm thầm nhớ kỹ lời hứa năm xưa.

Và hôm nay, tôi không chỉ đứng vững trước giông bão.

Tôi đã chứng minh được một điều:

Bị phản bội không phải là kết thúc.

Mà là sự mở đầu – của một phiên bản mạnh mẽ hơn, bản lĩnh hơn, và rực rỡ hơn của chính mình.

Viện trưởng Lâm đỏ hoe mắt.

Tôi cố nén nước mắt, cười tươi:

“Chú Lâm, chú không giận vì hôm nay cháu ‘quậy’ một trận chứ?”

Viện trưởng hừ nhẹ một tiếng:

“Hôm nay cháu chẳng phải đến chia sẻ về cốt lõi của marketing sao?”

“Phát nhầm video một chút thôi, đâu phải lỗi của cháu.”

“Cảm ơn chú Lâm.”

“Chuyện gì cũng từ từ nói, nếu thật sự không ổn… thì đến gặp chú.”

 

Khán phòng rộng lớn giờ chỉ còn ba người: tôi, Tạ Lâm Uyên và Hứa Mai.

Tạ Lâm Uyên cuối cùng không nhịn được nữa, gào lên:

“Thẩm Lan, có chuyện gì không thể nói riêng sao? Nhất định phải làm ầm ĩ đến mức này à?”

“Em từ bao giờ trở thành loại đàn bà chợ búa như thế?”

Giọt nước mắt tôi cố kìm nãy giờ, cuối cùng cũng trượt xuống nơi khóe mắt.

Tôi bật cười thành tiếng, cười đến run cả vai — như thể đang cười nhạo bản thân vì đã từng tin, từng yêu đến ngốc nghếch.

Nhìn xem.

Người phản bội là anh ta.

Người ngoại tình là anh ta.

Vậy mà đến cuối cùng, anh ta lại có thể đứng thẳng lưng, phán xét tôi như một bậc thánh.

Tôi ngẩng đầu, giọng vang lên trong hội trường trống trải:

“Tạ Lâm Uyên, không phải em chưa từng cho anh cơ hội.”

“Là chính anh không biết nắm lấy.”

“Em đã từng hỏi anh: khi đi công tác, có chuyện gì xảy ra không?”

Tôi nở nụ cười lạnh như băng:

“Anh nhớ anh đã trả lời sao không?”

“Anh né tránh, lảng sang chuyện khác, chưa bao giờ dám đối mặt với sai lầm của chính mình.”

“Là anh tự tay đập nát cơ hội.

Vậy thì cũng đừng quay lại trách em… tàn nhẫn.”

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...