Cô Dâu Dưới Khăn Voan
1
1.
Sự rộng lượng nhường nhịn của tôi khiến mọi người ở đó đều bất ngờ, không biết phản ứng ra sao.
“Em chỉ muốn giúp chị Lục Tranh đổi kiểu tóc, nhưng lỡ tay một chút thôi… chị đừng trách em mà được không?”
Mộ Sở Sở nhào vào lòng Tần Diêu, ánh mắt đẫm lệ nhìn tôi.
Những người khác nhìn nhau lúng túng.
Cuối cùng có người phải gượng gạo đứng ra hòa giải:
“Chị dâu hiểu lầm rồi.”
“Bọn em với Sở Sở đều là bạn của anh Tần, chị mới là cô dâu duy nhất của anh ấy.”
Lúc đó Tần Diêu mới kịp phản ứng, vội vàng giải thích:
“Sở Sở chỉ là tính cách trẻ con, thích đùa nghịch thôi, không có ác ý gì cả.”
Ngày trước lễ cưới, cạo trọc đầu cô dâu.
Miệng thì xin lỗi, nhưng vẫn không quên cười toe toét chụp lại bức ảnh “xấu xí” của tôi làm kỷ niệm.
Từng chuyện, từng chuyện như thế – vậy mà gọi là không ác ý?
Thật là một lời biện hộ qua loa.
Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt bao che của Tần Diêu, nhếch môi châm biếm:
“Đợi đến khi cô ta lại nổi hứng muốn làm cô dâu nữa thì sao? Hay là tôi tự biết điều mà nhường vị trí sớm đi.”
Sắc mặt Tần Diêu lập tức trầm xuống, u ám đến mức như có thể vắt ra nước:
“Lục Tranh, em làm loạn đủ chưa?”
“Sở Sở chỉ là đứa trẻ con, nghịch ngợm một chút, em cũng phải chấp nhặt với trẻ con sao?”
Câu nói vừa dứt, bầu không khí lại rơi vào lúng túng.
Chưa nói đến chuyện tôi còn nhỏ hơn Mộ Sở Sở nửa tuổi.
Dù thật sự là trẻ con đi nữa…
Cũng không thể làm ra chuyện cạo trọc đầu cô dâu ngay trước ngày cưới như thế!
Tôi trơ mắt nhìn Tần Diêu che chở Mộ Sở Sở đứng sau lưng.
Cẩn thận dè dặt, lại chu đáo từng li từng tí.
Rõ ràng trước kia, người được anh ta bảo vệ là tôi cơ mà.
“Chị Lục Tranh, là em sai rồi, chị đừng trách anh Tần nữa.”
“Nếu chị thực sự tức giận thì cứ đánh em, mắng em cũng được, em tuyệt đối sẽ không phản kháng!”
Mộ Sở Sở rụt rè ló mặt ra từ sau lưng Tần Diêu nhìn tôi.
Cô ta nhíu mày, vẻ ngoài yếu đuối bất an.
Nhưng sâu trong mắt lại là sự thách thức rõ ràng đến chói mắt.
Tần Diêu dịu giọng nói:
“Chuyện này sao có thể trách em được? Thuốc ngủ là do anh bỏ, vậy nên anh phải chịu trách nhiệm.”
“Đừng để ý đến cô ta, đều là lỗi của anh, đã chiều hư cô ấy đến mức vô pháp vô thiên, chuyện nhỏ xíu cũng dám nổi cáu lật mặt!”
Một hơi nghẹn nơi ngực.
Tần Diêu từng nói rằng, anh sẽ bảo vệ tôi cả đời.
Để tôi có thể tự do sống là chính mình, không phải chịu chút ấm ức nào.
Vậy mà giờ đây, rõ ràng người sai là Mộ Sở Sở.
Trong miệng anh, lại biến thành tôi đang gây chuyện.
Anh dịu dàng dỗ dành Mộ Sở Sở.
Ánh mắt tràn đầy yêu thương sâu đậm, tôi chưa từng được hưởng lấy.
Tôi nhìn cảnh đó, tự giễu bản thân.
Nếu là trước kia, chắc chắn tôi sẽ làm ầm lên, đòi lại công bằng cho mình.
Nhưng hiện tại, tôi chẳng còn chút cảm xúc nào.
Trong mối tình này, tôi đã thua đến tan tác từ lâu.
2.
Có lẽ chính Tần Diêu cũng đã quên mất.
Năm đó là anh chủ động theo đuổi và tỏ tình với tôi.
Chúng tôi quen nhau qua buổi xem mắt, trò chuyện một hồi lại phát hiện có rất nhiều sở thích chung.
Tần Diêu tuấn tú nho nhã, lời nói ôn hòa, khiến người ta khó lòng không động tâm.
Thế là chúng tôi tự nhiên ở bên nhau.
Anh nhắn tin chúc sáng tối đều đặn mỗi ngày, vào kỳ kinh nguyệt còn chu đáo pha trà gừng nóng cho tôi, quà bất ngờ và hoa trong các dịp lễ cũng chưa từng thiếu.
Khi ấy, tôi cứ ngỡ mình là cô gái hạnh phúc nhất trên đời.
Cho đến khi nói đến chuyện kết hôn, thì thanh mai trúc mã của Tần Diêu – Mộ Sở Sở – trở về từ nước ngoài.
Từ đó, một Tần Diêu luôn lý trí điềm đạm bỗng trở thành người hoàn toàn khác.
Tất cả sự dịu dàng anh từng dành cho tôi, đều dồn hết cho Mộ Sở Sở.
Anh không còn trò chuyện và chia sẻ với tôi, mà cùng cô ta thức trắng đêm leo núi ngắm hoàng hôn;
Khi tôi bị bệnh sốt cao, anh lại cùng Mộ Sở Sở tham gia hết buổi hòa nhạc này đến buổi hòa nhạc khác;
Thậm chí đến sinh nhật tôi, anh cũng quên mất.
Chỉ lo giúp Mộ Sở Sở đỡ đẻ cho cún con, bỏ mặc tôi cô đơn chờ đợi trong nhà hàng.
Từ ngày hôm đó, tôi không còn nhận được bó hoa nào từ Tần Diêu nữa.
Chỉ vì Mộ Sở Sở bị dị ứng phấn hoa.
“Cô ấy mà biết sẽ ghen tị buồn bực, anh không muốn làm cô ấy khó chịu!”
Nửa năm qua, vì chuyện này mà chúng tôi cãi nhau vô số lần.
Lần nào Tần Diêu cũng thề thốt chắc nịch:
“Anh chỉ xem Sở Sở như em gái để chăm sóc, sao em cứ phải ghen tuông vô lý như thế?”
“Anh dám đường đường chính chính nhắc đến cô ấy, chứng tỏ giữa anh và cô ấy không có gì!”
Tôi – vị hôn thê – lại mãi mãi là người bị bỏ rơi.
Tôi rốt cuộc cũng tỉnh ngộ rồi.
Tình yêu vốn không thể che giấu, không yêu lại càng rõ ràng hơn.
Tần Diêu, có lẽ anh chưa từng yêu tôi.
Còn tôi – người từng khát khao được cùng anh đi đến tương lai – chỉ là một trò cười đáng thương.
3.
Mộ Sở Sở bĩu môi nói muốn xin lỗi tôi.
“Chị Lục Tranh, em thật sự không cố ý khiến chị xấu hổ, cùng lắm thì em cũng cắt tóc đi để chuộc lỗi…”
Cô ta đôi mắt hoe đỏ, vẻ mặt đầy chân thành.
Tôi khẽ bật cười thành tiếng:
“Được thôi, vậy thì cô xuống tay đi.”
Sắc mặt Mộ Sở Sở cứng đờ trong chớp mắt:
“Chỉ cần chị Lục Tranh đừng vì em và anh Diêu mà cãi nhau tổn thương tình cảm, em làm gì cũng được hết…”
Cô ta rưng rưng như sắp khóc.
Thế nhưng chiếc kéo trong tay lại chẳng dám hạ xuống.
Bộ dạng đáng thương khiến Tần Diêu vô cùng đau lòng.
Anh lập tức trừng mắt nhìn tôi như thể đang nhìn kẻ thù không đội trời chung:
“Lục Tranh, có chuyện gì thì cứ nhắm vào anh!”
“Sở Sở là em gái anh, hai đứa lớn lên bên nhau, em là chị dâu lại cố tình khiến nó khó xử là sao?”
Tôi bỗng khựng lại, nơi ngực nhói đau từng đợt.
Quả nhiên, người mà Tần Diêu mãi mãi ưu ái, luôn là Mộ Sở Sở.
Tôi cười chua chát, đứng dậy rời đi.
Sau lưng vang lên tiếng Tần Diêu tức giận quát lớn:
“Chỉ là cắt tí tóc thôi mà, muốn cút thì cút đi, chẳng ai chịu nổi cái tính khí thối của em!”
Hóa ra anh đã quên rồi.
Trước khi yêu Tần Diêu, tôi luôn để kiểu tóc ngắn gọn gàng.
Chỉ vì một câu nói bâng quơ của anh: “Anh muốn thấy em tóc dài tung bay trong ngày cưới.”
Tôi mới bắt đầu nuôi tóc, tỉ mỉ chăm sóc dưỡng mỗi ngày, chỉ mong có thể xuất hiện trước mặt anh trong hình ảnh hoàn mỹ nhất.
Vậy mà giờ đây, tất cả đã bị hủy hoại.
Tiếng cười đùa rộn rã vang ra ngoài từ phía sau cánh cửa.
Lẽ ra tôi nên khóc lóc đau khổ, nên suy sụp gục ngã.
Như bao lần trước đây, vì sự lạnh lùng của Tần Diêu mà đau đến run rẩy, thở không ra hơi.
Nhưng lúc này, tôi lại không hề cảm thấy buồn.
Đưa tay lau mặt, chẳng thấy chút lạnh buốt nào như từng tưởng tượng.
Hóa ra, tôi đã thật sự giải thoát khỏi mối tình tự trói buộc bản thân này rồi.
Tôi lấy điện thoại ra, định đặt xe về nhà.
Thì thấy tin nhắn từ thầy hướng dẫn.
Thầy lại một lần nữa khuyên tôi gia nhập Đội khảo sát khoa học quốc gia.
Thật ra năm ngoái tôi đã nhận được lời mời này.
Nhưng tôi từ chối.
Vì một khi tham gia, ít nhất sẽ phải bôn ba bên ngoài suốt ba năm, mà tôi thì không nỡ rời xa Tần Diêu.
Khi biết lý do, thầy giận đến mức dằn từng chữ:
“Đàn ông sẽ không cảm động vì em từ bỏ sự nghiệp để chọn họ đâu, họ chỉ nghĩ em dễ bị dắt mũi! Lục Tranh à, em sẽ hối hận đấy!”
Khi đó, tôi vẫn tin vào lựa chọn của mình.
Tôi tin vào tình yêu của Tần Diêu, chỉ mong được sống hạnh phúc bình dị bên anh.
Nào ngờ lời thầy thành sự thật, tôi bị vả đến sưng mặt.
Vậy nên lần này, tôi sẽ không chọn sai nữa.
Khi biết tôi đồng ý tham gia đội khảo sát, thầy không nói nhiều, lập tức gửi tư liệu liên quan.
Còn gọi điện dặn dò tôi phải nhanh chóng làm thủ tục:
“Đoàn khảo sát sẽ khởi hành chính thức sau nửa tháng nữa, em chuẩn bị kịp không?”
Tôi mỉm cười đáp:
“Em nhất định không khiến tập thể phải chậm trễ vì mình.”
Khoảng thời gian này… đủ để tôi hủy hôn rồi.
4.
Cả đêm tôi bận rộn chuẩn bị các loại giấy tờ thủ tục.
Tập trung đến mức chẳng hề nhận ra Tần Diêu đã về từ lúc nào.
Cho đến khi anh bước đến trước mặt, tôi mới ngẩng đầu, liếc nhìn anh một cái.
Sau đó tôi nhanh chóng cúi đầu, tiếp tục làm việc của mình.
Sắc mặt Tần Diêu lập tức trở nên lạnh lẽo:
“Lục Tranh!”
Trước đây mỗi lần anh về, tôi đều lập tức chạy ra đón.
Nhưng lần này, tôi chỉ chăm chú gõ bàn phím.
Anh tưởng tôi cố tình lạnh nhạt với anh, nên sắc mặt tối sầm lại.
Tôi không dừng tay, chỉ đáp hời hợt một câu:
“Ồ, anh về rồi à.”
Tần Diêu khựng người.
Tôi chưa từng đối xử lạnh nhạt với anh như vậy, nét mặt anh dần chuyển sang tức giận.
Tôi không hiểu anh đang tức giận điều gì.
Chẳng lẽ là vì tôi không còn như trước — không tra hỏi anh tại sao về muộn, không cãi vã ầm ĩ nữa?
“Lục Tranh, em có thể đừng nhỏ nhen như vậy được không? Chỉ là cắt tí tóc thôi mà, sao cứ phải bám lấy chuyện nhỏ này không tha vậy…”
Bị mắng một trận vô cớ.
Nếu là trước kia, chắc chắn tôi sẽ tranh cãi với Tần Diêu đến cùng.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng:
“Anh hiểu nhầm rồi, em không giận, chỉ là đang bận việc thôi.”
Câu nói ấy lập tức khiến những lời còn chưa kịp nói ra của Tần Diêu bị nghẹn lại.
Anh mím môi, lần hiếm hoi mở lời giải thích:
“Anh về muộn là vì đưa Sở Sở về nhà. Cô ấy say rượu, con gái đi đêm một mình anh không yên tâm. Em đừng ghen tuông linh tinh nữa.”
Tôi nhíu mày nhìn Tần Diêu một cái.
“Em thực sự không giận. Anh cũng không cần phải giải thích với em.”
Tần Diêu sững sờ trong chốc lát.
“Em… thực sự không giận?”
Tôi bật cười khẽ:
“Hai người là thanh mai trúc mã, giúp đỡ lẫn nhau cũng là chuyện bình thường thôi.”
Trong khoảnh khắc đó, nét mặt Tần Diêu lộ ra sự bối rối hiếm thấy.
Nhưng tôi cũng không bận tâm.
Cứ thế đi ngang qua anh.
Vừa đến cửa thư phòng, giọng Tần Diêu giận dữ vang lên sau lưng:
“Lục Tranh, em đang làm gì vậy?”
“Anh đã giải thích rõ ràng với em rồi, sao còn giở tính khí như thế nữa!”
Tôi quay đầu lại nhìn anh, vẻ mặt đầy ngơ ngác:
“Em lại làm sao nữa?”