Chu Tổng, Trò Này Cũ Rồi

4



7.

Ngày cuối cùng của chuyến team building, tôi nhận được một tin nhắn.

Là từ Chu Mẫn.

“Tô Vãn, cứ chờ đấy.”

Tôi nhìn tin nhắn, không trả lời.

Ba giờ chiều, nhóm chat công ty bắt đầu rộn ràng.

“Ngày mai về rồi nha!”

“Không nỡ về chút nào luôn!”

“Chị Tô Vãn, bọn em có mua quà cho chị đó nha!”

Tôi không trả lời.

Tầm chạng vạng, tôi nhận được một cuộc gọi.

Là ba chồng.

“Tô Vãn, nghe nói hợp đồng Đỉnh Thịnh có vấn đề à?”

“Ba, sao ba biết?”

“Hạo Hạo vừa gọi cho ba.” Ông dừng lại một chút, “Rốt cuộc là sao vậy?”

“Con không rõ lắm.”

“Không rõ?” Giọng ông ta lạnh đi, “Tô Vãn, có phải con cố ý không?”

“Ba, con không làm gì cả.”

“Con không làm gì mà hợp đồng lại gặp trục trặc?”

“Chuyện đó ba nên hỏi Vương tổng.”

“Tô Vãn!” Ông ta lớn tiếng, “Nghe đây, mai Hạo Hạo về, con phải giải thích rõ ràng!”

Tôi im lặng vài giây.

“Ba, con biết rồi.”

Tôi cúp máy.

Nhìn ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ, tôi hít một hơi thật sâu.

Ngày mai.

Tất cả sẽ rõ ràng.

Buổi tối, tôi thu dọn đồ đạc.

Dọn sạch đồ cá nhân ở bàn làm việc, cho vào một chiếc túi.

Năm năm tích góp, thật ra… cũng chẳng có gì nhiều.

Vài quyển sổ tay, vài tấm ảnh, một chậu sen đá nhỏ.

Tôi nhìn ngăn kéo trống trơn, khẽ mỉm cười.

Tạm biệt nhé.

Sáng hôm sau, tôi đến công ty đúng giờ.

Chín giờ, những người đi team building lần lượt trở về.

Văn phòng lập tức trở nên náo nhiệt.

“Tô Vãn! Quà cho chị nè!” – cô lễ tân đưa cho tôi một cái túi.

“Cảm ơn.”

Tôi nhận lấy, đặt lên bàn.

Chu Mẫn bước ra khỏi thang máy, đi thẳng đến chỗ tôi.

“Tô Vãn, theo tôi.”

Tôi đứng dậy, theo cô ta vào văn phòng.

Trần Hạo cũng ở đó.

Còn có giám đốc nhân sự, giám đốc tài chính.

“Ngồi đi.” – giọng Chu Mẫn lạnh tanh.

Tôi ngồi xuống.

“Tô Vãn, chuyện Đỉnh Thịnh, cô giải thích đi.”

“Chu tổng, tôi không có gì để giải thích cả.”

“Không có gì để giải thích?” – cô ta đập bàn – “Đơn hàng 12 triệu nói không ký là không ký, cô nói với tôi không có gì để giải thích?”

Tôi nhìn cô ta.

“Chu tổng, việc Vương tổng không ký là quyết định của ông ấy, không phải của tôi.”

“Cô nghĩ tôi không tra được?” – cô ta cười lạnh – “Cô và Vương tổng là bạn học, cô tưởng tôi không biết?”

“Biết thì sao?”

“Cô cố tình khiến ông ấy không ký hợp đồng, là để trả đũa tôi đúng không?”

Tôi nhìn cô ta, cười.

“Chu tổng, cô nghĩ nhiều rồi.”

“Tô Vãn!” – Trần Hạo lên tiếng – “Em có thể phối hợp một chút không?”

Tôi quay sang nhìn anh ta.

“Phối hợp cái gì?”

“Giải thích rõ ràng chuyện Đỉnh Thịnh.”

“Trần Hạo, em đã nói rồi, đó là quyết định của Vương tổng.”

“Tại sao ông ấy lại quyết như vậy, em không rõ sao?”

Tôi nhìn anh ta, đột nhiên thấy buồn thay cho mình.

“Trần Hạo, em là vợ anh.”

Anh ta khựng lại.

“Lẽ ra anh phải đứng về phía em.”

“Tô Vãn, đây là công việc…”

“Anh phân biệt được không?” – tôi ngắt lời – “Em là vợ anh, không phải cấp dưới của anh.”

Anh ta há miệng, không nói được gì.

“Đủ rồi.” – Chu Mẫn lạnh lùng – “Tô Vãn, cô khỏi cần giải thích. Từ hôm nay, cô bị đình chỉ công tác.”

“Đình chỉ?”

“Đúng, tạm thời điều tra.”

Tôi nhìn cô ta, không nói gì.

“Chuyện bên Đỉnh Thịnh, công ty sẽ điều tra rõ ràng. Nếu là lỗi của cô, thì chuẩn bị bị sa thải đi.”

Tôi đứng dậy.

“Được.”

Tôi quay người bước ra.

Ra đến cửa, tôi dừng lại.

“Chu tổng, còn một câu tôi quên nói.”

“Câu gì?”

Tôi quay đầu lại, nhìn thẳng vào cô ta.

“Đơn hàng 12 triệu của Tập đoàn Đỉnh Thịnh, chỉ nhận Tô Vãn tôi.”

Sắc mặt cô ta thay đổi.

“Cô nói gì?”

“Tôi nói, Vương tổng chỉ tin tôi.” – tôi mỉm cười – “Còn ký với ai, là chuyện của tôi.”

“Tô Vãn! Cô có ý gì?”

“Không có ý gì.” – tôi đẩy cửa – “Chu tổng, tạm biệt.”

Tôi bước ra khỏi văn phòng.

Phía sau là tiếng hét giận dữ của cô ta:

“Tô Vãn! Cô quay lại cho tôi!”

Tôi không quay đầu.

 

8.

Tôi đi thẳng đến chỗ ngồi, cầm túi đồ lên.

Trần Hạo đuổi theo:

“Tô Vãn! Em định làm gì?”

“Về nhà.”

“Em… em không thể đi!”

“Bị đình chỉ rồi, không đi thì làm gì?”

“Tô Vãn!” – anh ta túm lấy tay tôi – “Mấy câu em nói lúc nãy là ý gì?”

Tôi nhìn anh ta.

“Ý gì?”

“Đơn hàng Đỉnh Thịnh chỉ nhận em? Hợp đồng là của em?”

“Đúng vậy.”

“Em định mang khách hàng đi à?”

“Trần Hạo.” – tôi hất tay anh ta ra – “Khách hàng vốn là của em.”

“Đó là khách của công ty!”

“Là em khai thác được khách đó.” – tôi nhìn anh – “Ba năm qua, từng email, từng cuộc gọi, từng lần đàm phán, đều là em. Còn Chu Mẫn làm gì?”

Anh ta không trả lời được.

“Trần Hạo, anh có biết ba năm qua thành tích của Chu Mẫn, có bao nhiêu là khách của em không?”

“Anh…”

“8 triệu.” – tôi cười lạnh – “Mỗi năm cô ta báo cáo 8 triệu doanh thu, trong đó 5 triệu là từ em mà ra.”

Anh ta chết lặng.

“Còn mấy cái khen thưởng, tiền thưởng, cơ hội thăng chức kia nữa.” – tôi nhìn anh – “Đều là của em.”

“Tô Vãn…”

“Anh không biết?” – tôi cười – “Anh là phó tổng, anh không biết?”

Anh ta im lặng.

“Anh biết.” – tôi gật đầu – “Chỉ là anh giả vờ không biết.”

“Anh…”

“Thôi.” – tôi quay người đi về phía thang máy.

“Tô Vãn!”

Cửa thang máy mở ra, tôi bước vào.

Khi quay đầu lại, tôi thấy cửa văn phòng đứng đầy người.

Chu Mẫn, Trương Lâm, cả những đồng nghiệp vừa về từ Maldives.

Họ nhìn tôi, mỗi người một vẻ.

Tôi nhấn nút tầng 1.

Cửa thang máy từ từ đóng lại.

Bước ra khỏi tòa nhà công ty, ánh nắng chói chang.

Tôi đứng một lát, gọi điện thoại.

“Vương tổng, tôi rời công ty rồi.”

“Nhanh vậy à?”

“Vâng.”

“Còn chuyện hợp đồng…”

“Vương tổng, tuần sau ngài có rảnh không? Tôi muốn mời ngài ăn một bữa cơm.”

Ông ấy cười: “Được, cô chọn thời gian.”

“Cảm ơn Vương tổng.”

Tôi cúp máy.

Điện thoại lại reo.

Là Trần Hạo.

Tôi không bắt máy.

Lại reo.

Tôi vẫn không nghe.

Lần thứ ba, tôi chuyển sang chế độ im lặng.

Tôi bắt taxi về nhà.

Về đến nhà, tôi thay đồ, rót cho mình một ly nước.

Ngồi trên sofa, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh nắng xuyên qua rèm cửa chiếu vào, ấm áp.

Tôi mỉm cười.

Cảm giác tự do, thật tuyệt.

Buổi chiều, có người gõ cửa.

Tôi ra mở.

Là Trần Hạo.

“Sao anh đến đây?”

“Tô Vãn, chúng ta nói chuyện đi.”

Tôi nghiêng người, nhường lối cho anh ta vào.

Anh ta ngồi xuống ghế sofa, sắc mặt u ám.

“Tô Vãn, em thực sự muốn nhảy việc?”

“Đúng vậy.”

“Đi đâu?”

“Tập đoàn Thịnh Thế.”

Sắc mặt anh ta càng tệ hơn.

“Em… em thật sự định mang khách hàng của Đỉnh Thịnh đi?”

“Đúng vậy.”

“Em biết làm vậy sẽ mang lại hậu quả gì cho công ty không?”

“Biết.”

“Vậy mà vẫn muốn làm?”

Tôi nhìn anh ta.

“Trần Hạo, em hỏi anh một câu.”

“Câu gì?”

“Năm năm rồi, em làm ở công ty năm năm. Anh đã giúp em bao nhiêu lần?”

Anh ta im lặng.

“Chu Mẫn cướp công của em, anh không nói. Trương Lâm chèn ép em, anh không nói. Cả công ty chỉ có em không được đi team building, anh vẫn không nói.”

“Tô Vãn…”

“Anh là chồng em.” – tôi cắt lời – “Anh nên đứng về phía em.”

“Anh…”

“Nhưng anh không làm.” – tôi đứng dậy – “Trần Hạo, em đã chờ anh ba năm.”

Anh ta nhìn tôi, trong mắt có thứ gì đó đang vỡ nát.

“Ba năm rồi, anh chưa từng nói đỡ cho em một câu.” – tôi bước đến cửa sổ – “Cho nên em quyết định… không chờ nữa.”

“Tô Vãn, em có thể cho anh thêm một cơ hội không?”

“Cơ hội?” – tôi quay đầu – “Trần Hạo, anh biết không, lúc nãy ở công ty, trước mặt mọi người, anh bảo em phải phối hợp với Chu Mẫn.”

Sắc mặt anh ta thay đổi.

“Anh là chồng em.”

“Nhưng anh lại đứng về phía cô ta.”

“Đó là cơ hội mà anh nói với em sao?”

Tôi bước đến, ngồi xuống đối diện anh ta.

“Trần Hạo, anh là người tốt.”

“Nhưng anh không phải người chồng tốt.”

Anh ta há miệng, không nói nổi câu nào.

“Em mệt rồi.” – tôi nhìn anh – “Cuộc hôn nhân này, em cũng mệt rồi.”

“Tô Vãn… ý em là gì?”

“Chúng ta ly hôn đi.”

Anh ta sững sờ.

“Cái gì cơ?”

“Ly hôn.” – tôi lặp lại một lần nữa.

Anh ta nhìn tôi, trong mắt toàn là vẻ không thể tin nổi.

“Tô Vãn, em… em nghiêm túc đấy à?”

“Rất nghiêm túc.”

“Vì vụ team building? Vì Chu Mẫn?”

“Vì em không muốn chờ nữa.” – tôi đứng dậy – “Trần Hạo, anh về suy nghĩ đi.”

“Tô Vãn!”

“Em nói thật lòng đấy.”

Tôi mở cửa: “Anh đi đi.”

 

Anh ta đứng lên, nhìn tôi.

“Tô Vãn, anh sẽ không đồng ý ly hôn.”

“Đó là việc của anh.”

Anh ta nhìn tôi vài giây, rồi quay người rời đi.

Cửa vừa khép lại, tôi dựa vào nó, hít một hơi thật sâu.

Cuối cùng cũng nói ra được rồi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...