Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Cho Em Mượn Điện Thoại Anh Chút
2
4
Từ khách sạn trở về, tôi và Triệu Nhất Phàm lập tức đến Cục Dân chính nộp đơn ly hôn.
Chúng tôi không hề che giấu chuyện này trước mặt Xuyên Xuyên.
Trên đường đi, con đặc biệt im lặng, gọi chuyện cũng không chịu đáp lời.
Tôi chỉ biết thở dài thật sâu trong lòng.
Nộp xong đơn, Triệu Nhất Phàm bỗng nói: “Tiểu Du, mình cá cược nhé. Lần sau quay lại đây là để hủy đơn. Chúng ta chắc chắn sẽ không ly hôn đâu.”
Tôi không trả lời.
Triệu Nhất Phàm có bệnh chung của người thông minh – quá tự tin, luôn tưởng rằng mọi thứ đều trong tầm kiểm soát.
Chiều hôm đó, Gia Gia gọi điện cho tôi, chất vấn vì sao tôi phá hoại quan hệ của cô ta với Triệu Nhất Phàm.
Tôi – phá hoại – quan hệ của tiểu tam với chồng sắp ly hôn?
Cô gái này chắc không bình thường.
Tôi lập tức chặn số.
Hai ngày sau, Xuyên Xuyên bỗng nhiên mất tích.
Con biến mất khi đang chơi ở khu vui chơi trong trung tâm thương mại, người quá đông, không cách nào tìm ra manh mối rõ ràng.
Suốt mười ba tiếng không ăn không uống, cả nhà sắp phát điên lên vì tìm con.
Cuối cùng, nhờ sự hỗ trợ của cảnh sát, chúng tôi xác định Xuyên Xuyên đã bị ai đó cố tình dẫn đi.
Qua hệ thống camera, vị trí của nghi phạm và con trai cũng đã được xác nhận.
Nghe tin con đang ở căn biệt thự nhỏ phía Đông thành phố, mặt Triệu Nhất Phàm lập tức biến sắc: “Là Gia Gia bắt Xuyên Xuyên đi rồi!”
Thấy cảnh sát ngạc nhiên, bố chồng tôi lúng túng giải thích Gia Gia là ai.
Mẹ chồng thì vừa khóc vừa tát cho Triệu Nhất Phàm một cái trời giáng.
Tôi rất bình tĩnh, nói với Triệu Nhất Phàm: “Anh hãy cố gắng giữ bình tĩnh với Gia Gia, nghĩ cách dụ cô ta ra ngoài, chúng ta đi đón con.”
“Phải đảm bảo an toàn cho Xuyên Xuyên.”
Triệu Nhất Phàm gật đầu.
Anh gọi cho Gia Gia: “Em đang ở đâu vậy? Mấy hôm nay anh phải bàn chuyện ly hôn với Giang Thần Du, anh bất đắc dĩ mới không liên lạc với em.”
“Tất nhiên là anh nhớ em. Gặp nhau ở phòng gym nhé.”
Chờ Triệu Nhất Phàm gọi xong, cảnh sát lập tức đưa tôi đến nơi Gia Gia ở để cứu con.
Xe dừng trước cửa nhà Gia Gia, mọi người đều chờ cô ta bước ra ngoài.
Thời gian trôi từng phút từng giây, cảm giác bất an trong tôi ngày càng lớn.
Tôi không nhịn được lên tiếng: “Hay là để tôi vào luôn nhé?”
Đội trưởng nhíu mày: “Bảo chồng cô gọi thêm cuộc nữa đi.”
Tôi cầm máy gọi cho Triệu Nhất Phàm đang chờ ở phòng gym: “Cô ta vẫn chưa ra, anh nhắn thêm cái gì đi.”
Triệu Nhất Phàm nói: “Anh nhắn rồi, cô ấy không trả lời.”
Tim tôi khẽ run, cảm giác chẳng lành: “Gọi ngay đi, gọi trực tiếp!”
Đúng lúc đó, có người hét lên: “Mở cửa rồi, cửa mở rồi!”
Không giống với tưởng tượng về một cô nàng xinh đẹp, Gia Gia trông vô cùng nhếch nhác khi chạy ra.
Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng nổ lớn vang lên trong căn phòng.
Lửa và sóng xung kích phá tung cửa sổ, cuốn theo khói bụi mù mịt.
Tôi thét lên trong tuyệt vọng: “Xuyên Xuyên!”
5
Tôi hoảng loạn lao khỏi xe, chạy về phía vụ nổ.
Một cảnh sát lo sợ bên trong còn nguy hiểm, giữ chặt lấy tôi và cưỡng chế đưa tôi rời khỏi đó.
Tôi khóc đến nỗi nước mắt ướt nhòe cả mặt.
Nhìn thấy Gia Gia bị cảnh sát áp giải đi ngang qua, tôi nhân lúc khoảng cách đủ gần liền tóm lấy tóc cô ta, vừa đấm vừa đá.
Gia Gia hét thảm thiết, muốn phản kháng nhưng bị cảnh sát giữ chặt.
Khi mọi thứ đang rối loạn, Xuyên Xuyên xuất hiện, tay còn cầm cây kem.
Sự thay đổi cảm xúc quá lớn khiến chân tôi mềm nhũn, quỵ gối xuống đất.
Gia Gia đang định lao tới đánh tôi, nhưng khi thấy Xuyên Xuyên thì run lẩy bẩy, cúi đầu im re không dám động đậy.
Tôi gắng gượng đứng dậy, giơ tay ra vẫy gọi con trai.
Xuyên Xuyên vội vàng nhét nốt cây kem vào miệng, rồi lạch bạch đôi chân nhỏ chạy tới chỗ tôi.
Con nhào vào lòng tôi, vừa nhai nhồm nhoàm vừa lèm bèm: “Mẹ ơi, chính chị xấu kia ép con ăn đó.”
Thấy tôi không biểu cảm gì, Xuyên Xuyên lí nhí nhổ phần còn lại trong miệng ra.
Gia Gia cúi đầu suốt, không dám đối mặt với ánh mắt của Xuyên Xuyên.
Tôi lau sạch miệng cho con trai, rồi nói với cảnh sát: “Tôi đưa cháu đến bệnh viện kiểm tra trước, lát nữa sẽ đến đồn phối hợp điều tra.”
Đội trưởng gật đầu ra hiệu cho chúng tôi rời đi trước.
Tôi đặt Xuyên Xuyên vào ghế an toàn, lạnh lùng hỏi: “Vụ nổ vừa rồi là do con làm đúng không?”
Xuyên Xuyên gật đầu: “Đúng vậy, con tìm thấy vài cái chai và bột trong nhà chị ấy, đốt lên là nổ thôi, đơn giản lắm.”
“Con định cho chị ta nổ chết, nhưng chị ta lại chạy ra mất.”
Thấy con càng nói càng hùng hồn, tôi giơ tay tát mạnh một cái: “Đó là một mạng người, sống sờ sờ, cũng như con vậy!”
Xuyên Xuyên bị đánh, mím môi, cố gắng không khóc.
Tôi lại vung tay đánh thêm vài cái: “Mẹ thấy con căn bản không nhận ra mình sai ở đâu!”
Xuyên Xuyên đau quá gào lên: “Con không sai! Là chị ta bắt cóc con trước! Là chị ta hại gia đình mình trước!”
Tôi chỉ vào mặt con: “Đừng tưởng mẹ không biết! Chắc chắn là con cố tình tìm đến chị ta, để chị ta đưa con về nhà!”
“Con giống hệt ba con, toàn nói dối!”
Xuyên Xuyên bật khóc nức nở: “Không giống! Con tốt hơn ông ấy! Con là đứa trẻ thiên tài chính nghĩa!”
“Con và ông ấy không cùng phe! Con còn bỏ thuốc vào người Triệu Nhất Phàm rồi, sau này ông ấy sẽ không có con nữa!”
Bỏ thuốc?
Chắc là lần trước Xuyên Xuyên lén lấy thuốc thử trong viện về.
Tôi tựa vào cửa xe, không còn chút sức lực nào.
Xuyên Xuyên gỡ đai an toàn, vươn tay ra ôm lấy tôi: “Mẹ ơi, chẳng phải con là bảo bối mẹ yêu thương nhất sao?”
“Mẹ ơi, con yêu mẹ nhất. Con sai rồi, lớn lên con sẽ tự nguyện vào tù.”
Tôi ôm mặt, nước mắt rơi không ngừng: “Không, là mẹ sai rồi.”
Tôi biết rõ Xuyên Xuyên thông minh và trưởng thành hơn bạn bè cùng tuổi, nhưng lại cố tình để con biết hết những gì Triệu Nhất Phàm đã làm.
Tôi có tư tâm.
Tôi muốn con đứng về phía mình, một cách chắc chắn.
Có lẽ trong tiềm thức, tôi cũng mong con trả thù giúp mình.
Tôi gieo mầm ác, để con dần nảy nở thành hành vi phạm tội.
Lưng tôi lạnh toát, mồ hôi vã ra.
Tôi ôm lấy Xuyên Xuyên, nói: “Xuyên Xuyên, lần này là mẹ không dạy dỗ con đúng, mẹ sẽ chịu trách nhiệm.”
“Nhưng nếu sau này con còn làm hại ai nữa, thì con phải tự gánh hậu quả.”
Xuyên Xuyên cuống lên: “Không, không! Là con sai rồi! Mẹ ơi, con xin lỗi!”
Con ôm chặt tôi, khóc đến mức không thở nổi.
6
Tôi đưa Xuyên Xuyên về nhà, rồi một mình đến đồn cảnh sát.
Triệu Nhất Phàm đã chờ sẵn ở cửa đồn, tôi nói rõ toàn bộ sự thật với anh ta.
Anh ta day day thái dương: “Giờ chuyện đã tới nước này, chỉ còn cách để Lữ Mộng Gia nhận là do cô ta bất cẩn gây ra.”
Anh ta có vẻ rất tự tin mình kiểm soát được Lữ Mộng Gia.
Tôi nhíu mày: “Nếu sau này cô ta đổi lời thì sao?”
Triệu Nhất Phàm lắc đầu: “Cô ta không dám. Bị Xuyên Xuyên dọa cho một trận rồi, chắc chắn sẽ trốn càng xa càng tốt.”
“Cho dù Xuyên Xuyên thật sự giết cô ta, thì cùng lắm mình đền tiền là xong. Cô ta đâu có ngu mà gây sự tiếp.”
Tôi mím môi, lòng dạ bồn chồn.
Trong ánh mắt tiễn đưa của Triệu Nhất Phàm, tôi bước vào làm biên bản.
Ngồi xuống, tôi hít sâu một hơi, khai báo rõ ràng với cảnh sát – vụ nổ là do Xuyên Xuyên gây ra.
“Mọi hậu quả, tôi là người giám hộ, sẽ không trốn tránh trách nhiệm.”
Hai cảnh sát nhìn nhau, không hề tỏ vẻ ngạc nhiên.
Ngược lại, họ hỏi tôi: “Con trai cô mới sáu tuổi, làm sao biết cách chế tạo chất nổ?”
“Chắc chắn có người dạy đúng không?”
Tôi hiểu họ đang nghi ngờ tôi xúi giục con mình.
Tôi cười gượng: “Đúng, tôi làm trong ngành hóa vật liệu. Cuộc hôn nhân của tôi bị Lữ Mộng Gia phá hoại, tôi có động cơ trả thù.”
“Nhưng tôi là mẹ nó, không đời nào lại dạy con đi phạm tội, càng không thể vì thoát tội mà đổ lên đầu con mình.”
Cảnh sát nhìn tôi, ánh mắt sắc bén: “Lữ Mộng Gia vừa khai, chính con trai cô nói là cô xúi nó làm vậy.”
Tôi không phản bác, chỉ bình tĩnh nói: “Với chuyên môn của tôi, nếu tôi thật sự muốn ra tay, chắc chắn sẽ không để lại cơ hội cho cô ta chỉ điểm.”
“Còn nữa, người báo cảnh sát khi con mất tích cũng là tôi. Việc này hoàn toàn không phù hợp với logic của hành vi giết người.”
“Xin các anh đừng chỉ nghe lời một phía của cô ta.”
“Và cũng xin đừng quên – Lữ Mộng Gia đã dụ dỗ con trai tôi, giam giữ trái phép suốt mười tiếng đồng hồ. Tất cả đều có bằng chứng rõ ràng.”
Cảnh sát gật đầu: “Yên tâm, chúng tôi chắc chắn sẽ xử lý đúng theo pháp luật. Đồng nghiệp của chúng tôi đã đến nhà cô, đợi lời khai của đứa trẻ là rõ.”
Tôi cố kìm nén sự lo lắng trong lòng, bước ra khỏi phòng thẩm vấn.
Vừa ra cửa thì thấy Triệu Nhất Phàm đang lau nước mắt cho Lữ Mộng Gia, ánh mắt anh ta đầy thương xót.
Tôi nhìn chằm chằm vào hai người họ.
Triệu Nhất Phàm hơi lúng túng đứng dậy, Lữ Mộng Gia lập tức ôm lấy eo anh ta, nép vào lòng như con mèo nhỏ.
Tôi còn đang đau khổ, sao họ lại có thể công khai phát “cẩu lương” như vậy?
Nếu không phải đang ở đồn cảnh sát, chắc tôi đã không nhịn được mà ra tay.
Tôi hít sâu một hơi, mỉm cười: “Lữ Mộng Gia, chẳng phải cô đã đạt được mong muốn rồi sao? Còn lăn tăn gì nữa.”
“Tôi tuy không độc ác bằng hai người, nhưng tôi cũng không ngu. Tôi sẽ đường đường chính chính tiễn cô vào tù.”
Lữ Mộng Gia trợn tròn mắt, giọng còn dữ hơn tôi: “Tôi chỉ là yêu một người, vậy mà cũng sai à? Cô đã lớn tuổi rồi mà còn tranh giành với tôi, không thấy mất mặt sao!”
“Cô cứ chờ đấy, tôi nhất định sẽ kết hôn với Nhất Phàm!”
Tôi cười nhạt một tiếng, nhắc nhở: “Triệu Nhất Phàm, anh chắc chắn phải là cô ta à? Xuyên Xuyên rất ghét cô ta đấy.”
Nghe đến tên Xuyên Xuyên, mặt Lữ Mộng Gia tái đi vì sợ, nhưng vẫn kiên quyết nói: “Nhất Phàm, chỉ cần được ở bên anh, dù có chết em cũng cam lòng.”
Đúng là một người vì “tình yêu đích thực” mà liều mạng.
Nghe cô ta nói xong, tôi thậm chí còn không muốn kiện cô ta vì tội bắt cóc Xuyên Xuyên nữa.
Gặp người thông minh không đáng sợ, đáng sợ là gặp đứa điên mà còn ngu – chẳng ai đoán nổi suy nghĩ hay mức độ nguy hiểm của cô ta.
Triệu Nhất Phàm thì lại xúc động thật, anh ta ôm lấy Lữ Mộng Gia: “Tiểu Du, nếu em là anh, em sẽ hiểu cảm giác bây giờ. Một cuộc sống tuân thủ quy tắc, lặp đi lặp lại, anh thật sự không muốn sống như vậy nữa.”
“Còn nữa, Gia Gia thật sự cần anh. Không ai yêu anh nhiều như cô ấy.”
Tôi bật cười khinh bỉ: “Chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”
7
Xuyên Xuyên đã khai hết mọi chuyện, thậm chí còn định làm lại “quả bom” để chứng minh.
Cảnh sát không thể tin nổi, liền gọi chuyên gia đến kiểm tra chỉ số IQ của con.
Kết quả cho thấy IQ của Xuyên Xuyên vượt quá 180 – một thiên tài chính hiệu.
Tôi bị loại khỏi diện tình nghi xúi giục con gây án, chỉ cần bồi thường thiệt hại kinh tế do vụ nổ gây ra.
Sau đó, cảnh sát phát hiện căn nhà đó đứng tên Triệu Nhất Phàm, tôi nghĩ: Vậy là khỏi phải bồi thường rồi.