Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Chị Dâu Không Ăn Gừng
3
05
Tôi không rời khỏi nhà họ Thẩm ngay.
Tôi dùng điện thoại, chụp lại từng trang nhật ký, rõ ràng không sót một chữ.
Sau đó, tôi đặt chiếc hộp gỗ và cuốn nhật ký trở lại ngăn kéo như cũ, khóa lại.
Làm xong tất cả, trời đã bắt đầu hửng sáng.
Tôi như một bóng ma, lặng lẽ rời khỏi cái lồng sắt giả nhân giả nghĩa ấy.
Về đến căn hộ nhỏ của mình, tôi ngủ liền một mạch suốt cả ngày.
Khi tỉnh dậy, tôi có cảm giác như mình đã tái sinh.
Lâm Vãn – cô gái dịu dàng nhẫn nhịn ngày nào – đã chết trong cái đêm phát hiện ra sự thật.
Còn tôi của hiện tại, là một người bình tĩnh, và có mục tiêu rõ ràng.
Chiều ngày thứ ba, Thẩm Chu gọi điện đúng hẹn.
Trong giọng anh ta, mang theo chút căng thẳng và dò xét khó nhận ra.
“Vãn Vãn… em… đã suy nghĩ thế nào rồi?”
Tôi bình thản trả lời: “Chẳng có gì để suy nghĩ cả. Hợp đồng ly hôn, luật sư của tôi sẽ gửi đến công ty anh vào ngày mai.”
Đầu dây bên kia là một khoảng im lặng kéo dài.
Rồi sau đó — là tiếng gào khản đặc, tức giận đến mất khống chế của Thẩm Chu:
“Em đã xem rồi đúng không?! Em mở ngăn kéo đó ra rồi phải không?!”
“Đúng vậy. Tôi đã thấy một cuốn sám hối ký của một gia đình giết người.”
“Cô nói bậy! Đó chỉ là tai nạn! Nguyệt Vãn qua đời vì bệnh! Là tai nạn!”
“Tai nạn à? Cưỡng ép một người đã nói rõ mình không chịu được gừng, ép cô ấy uống một bát canh đậm đặc, để rồi chết trong đau đớn… đó là tai nạn? Thẩm Chu, anh lừa được người khác, lừa được chính mình, nhưng không lừa được tôi.”
“Lâm Vãn! Tôi không cho phép cô nói bậy! Im miệng ngay!”
Tôi biết… tôi đã đâm trúng chỗ đau nhất của anh ta.
Ngày hôm sau, tôi đang ở studio ẩm thực của mình, cùng team bàn về một kế hoạch quay mới.
Đúng lúc ấy, cửa phòng bị đẩy tung ra — “RẦM!” một tiếng.
Thẩm Chu như một con bò điên mất kiểm soát, lao thẳng vào, mắt đỏ ngầu.
Đồng nghiệp và khách hàng đều bị hành động bất ngờ này làm cho kinh hãi.
Anh ta xông thẳng đến trước mặt tôi, chỉ tay vào mặt tôi, hét lên đầy cay độc:
“Lâm Vãn! Con đàn bà độc ác! Ai cho cô lá gan dám lục lọi đồ của tôi?!”
“Cô còn là phụ nữ không? Vô liêm sỉ! Không giữ đạo làm vợ, xâm phạm quyền riêng tư gia đình! Cô nghĩ cô là ai?!”
Giọng anh ta vang khắp phòng, từng lời đều vang lên rõ mồn một.
Nhưng tôi không như anh ta tưởng — không hốt hoảng, cũng không cãi vã.
Tôi chỉ đứng yên, bình tĩnh, lạnh nhạt nhìn anh ta “diễn”.
Phía sau chậu cây trên bàn làm việc của tôi, một chiếc camera giấu kín — tôi đã bố trí sẵn từ trước — đang lặng lẽ ghi lại từng nét mặt gào thét, từng hành động mất kiểm soát của anh ta.
Điện thoại tôi cũng đã bật sẵn chức năng ghi âm.
Đợi đến khi anh ta chửi mệt, thở dốc, tôi mới từ tốn lên tiếng.
Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ như băng, xuyên thẳng vào tai tất cả mọi người trong phòng:
“Tôi đã xâm phạm quyền riêng tư gì?”
“Là cái tên Giang Nguyệt Vãn sao?”
“Hay là sự thật — cô ấy bị mẹ anh ép uống bát canh gừng mà anh ngầm đồng tình — để rồi chết tức tưởi?”
“Thẩm Chu, anh đang nổi điên… vì tội ác nhà anh bị vạch trần, phải không?”
Từng lời tôi nói — như dao nhọn rạch nát lớp mặt nạ cuối cùng của anh ta.
Thẩm Chu gào lên, lao đến định giật lấy điện thoại của tôi.
“Cô im miệng! Đưa điện thoại đây cho tôi!!”
Hai đồng nghiệp nam của tôi lập tức bước đến, mỗi người giữ lấy một bên tay anh ta.
“Anh Thẩm, làm ơn bình tĩnh lại!”
“Đây là nơi làm việc. Mời anh ra ngoài.”
Thẩm Chu vẫn giãy giụa, miệng chửi bới om sòm như một tên vô lại ngoài chợ — chẳng còn chút dáng vẻ của “người thừa kế tập đoàn ẩm thực nổi tiếng” nữa.
Tôi nhìn anh ta, rút điện thoại, bấm gọi bảo vệ.
Bảo vệ nhanh chóng tới nơi, “mời” Thẩm Chu rời khỏi studio.
Bên trong là một mớ hỗn độn.
Khách hàng sợ quá đã bỏ về.
Trợ lý Tiểu Lý lo lắng bước tới:
“Chị Vãn, chị không sao chứ? Có cần báo công an không?”
Tôi lắc đầu, mặt không biểu cảm.
“Không sao. Tiếp tục họp.”
Tối hôm đó, tôi ngồi chỉnh đoạn video ghi lại cảnh Thẩm Chu đến quấy rối studio, chửi bới, hành hung, và mất kiểm soát.
Tôi cắt nó thành một đoạn clip dài đúng một phút.
Không thêm bình luận nào, chỉ đính kèm một tiêu đề đầy sức hút:
“Người thừa kế ‘Thẩm Gia Yến’ – Tập đoàn ẩm thực danh tiếng – công khai hành hung vợ, phía sau cuộc hôn nhân này là điều gì?”
Sau đó, tôi dùng một tài khoản ẩn danh mới lập, gửi đoạn video ấy cho một vài tài khoản marketing chuyên săn tin giật gân mà tôi từng hợp tác.
Làm xong tất cả, tôi nhìn ra màn đêm bên ngoài cửa sổ.
Rồi tôi gửi cho Thẩm Chu một tin nhắn — là tin nhắn đầu tiên, cũng là cuối cùng sau khi ly hôn:
“Chuyện này… mới chỉ bắt đầu.”
06
Tốc độ lan truyền của hot search còn nhanh hơn tôi tưởng tượng.
Từ khóa #Công tử nhà họ Thẩm bạo hành vợ# như gắn tên lửa, chỉ trong vài tiếng đã âm thầm leo lên cuối bảng hot search.
Dù thứ hạng không cao, nhưng với một gia tộc cực kỳ sĩ diện như nhà họ Thẩm, đây rõ ràng là một cái tát giáng thẳng vào mặt.
Đội ngũ PR của nhà họ Thẩm lập tức nhảy vào, huy động các mối quan hệ, bỏ không ít công sức mới dập được hot search xuống.
Nhưng video thì đã lan rộng trên mạng, phần bình luận bên dưới đầy rẫy phỏng đoán và bàn tán.
Hình tượng thương hiệu của “Thẩm Gia Yến” bị ảnh hưởng là điều không thể tránh khỏi.
Sáng hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ số lạ.
Lần này, đối phương không cúp máy.
Đầu dây bên kia là một giọng nam ôn hòa và trầm tĩnh.
“Chào cô Lâm. Tôi là Lý Văn Bá, bác sĩ tâm lý của Thẩm Nguyệt.”
Tim tôi như hẫng một nhịp.
Là anh ấy! Chính là người đã nhắn tin cho tôi.
“Chào bác sĩ Lý.” Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Tại sao anh lại giúp tôi?”
Bác sĩ Lý thở dài bên kia điện thoại.
“Tôi không phải đang giúp cô. Tôi đang giúp bệnh nhân của mình.”
Anh nói, Thẩm Nguyệt bắt đầu điều trị tâm lý ở chỗ anh từ bảy năm trước, nhưng không đều đặn, hiệu quả cũng rất kém.
Vì gia đình cô ấy không hề phối hợp.
Họ chỉ xem Thẩm Nguyệt là một kẻ có tính khí kỳ quặc, tâm trạng bất ổn, rồi nhốt cô ấy lại, chưa từng muốn đối mặt với căn nguyên căn bệnh.
“Thẩm Nguyệt không điên. Cô ấy mắc chứng rối loạn stress sau sang chấn (PTSD) nghiêm trọng.”
“Bảy năm trước, khi chuyện của Giang Nguyệt Vãn xảy ra, cô ấy có mặt tại hiện trường. Cô ấy tận mắt chứng kiến mẹ mình cưỡng ép đổ bát canh gừng chí mạng đó vào miệng người bạn thân nhất.”
“Người cô ấy hận không phải là cô, cô Lâm. Mà là chính bản thân mình. Hận vì năm đó đã yếu đuối, đã khuyên sai.”
“Cô ấy đập phá bếp của cô, là vì năm đó, Giang Nguyệt Vãn cũng bị ép uống canh trong chính căn bếp đó, và đã đau đớn chết đi.”
Lời của bác sĩ Lý như tiếng sét vang giữa đầu tôi.
Tôi sững sờ như bị đánh trúng vào gáy.
Thì ra, căn bếp tôi ở suốt ba năm nay… lại là hiện trường vụ án!
Tôi từng ở đó thái rau, nấu ăn, hầm canh… Chỉ cần nghĩ đến thôi cũng khiến tôi buồn nôn và lạnh cả người.
Bác sĩ Lý tiếp tục:
“Sự ‘bảo vệ’ của nhà họ Thẩm đang từng bước hủy hoại Thẩm Nguyệt. Họ giữ cô ấy mãi trong hố sâu tội lỗi và dằn vặt, không cho cô ấy thoát ra. Là bác sĩ, tôi không thể tiếp tục làm ngơ.”
“Tôi hy vọng cô có thể vạch trần toàn bộ sự thật. Chỉ có như vậy, Thẩm Nguyệt mới thật sự được cứu rỗi.”
“Cô Lâm, cô có cần tôi giúp không?”
Tôi không hề do dự: “Cần.”
“Vì quy tắc bảo vệ bệnh nhân, tôi không thể ra tòa làm chứng trực tiếp. Nhưng…” Anh dừng lại một nhịp. “Tôi có thể ‘vô tình’ để lộ một vài thứ cho cô, trong phạm vi đạo đức nghề nghiệp cho phép.”
Tôi lập tức hiểu ý anh.
Vài ngày sau, tôi nhận được một kiện hàng chuyển phát nội thành, không có thông tin người gửi.
Tôi mở ra, bên trong là một xấp bản photocopy dày.
Là một phần hồ sơ điều trị của Thẩm Nguyệt.
Quan trọng nhất là mấy bản ghi chép khi cô ấy được trị liệu trong trạng thái thôi miên sâu.
Dưới trạng thái thôi miên, giọng Thẩm Nguyệt run rẩy, sợ hãi, mô tả lại toàn bộ buổi chiều bảy năm trước.
“Mẹ… đừng… đừng ép nữa… Nguyệt Vãn thật sự không thể uống được…”
“Câm miệng! Con tiện nhân này! Nó khắc nhà chúng ta! Hôm nay tao phải trị cái tính yếu đuối này của nó cho bằng được!”
“…Anh Chu… anh mau khuyên mẹ đi… nhanh lên…”
“…Anh Chu đang khóc… anh ấy kéo tay mẹ lại… nhưng anh không dám mạnh tay…”
“…Mặt Nguyệt Vãn tím lại rồi… cô ấy đang co giật… cô ấy nắm tay con… tay cô ấy lạnh lắm…”
“…Xe cấp cứu… đến trễ quá… bác sĩ nói… là sốc phản vệ… đều là lỗi của con… đều là vì con khuyên cô ấy uống…”
Tôi siết chặt xấp giấy trong tay.
Chúng rõ ràng rất nhẹ, nhưng lại nặng đến mức khiến tôi nghẹt thở.
Những tài liệu này, cộng với cuốn nhật ký của Giang Nguyệt Vãn, chính là lưỡi dao sắc bén và chí mạng, đâm thẳng vào tim nhà họ Thẩm.
Tôi cẩn thận cất kỹ chúng lại.
Kế hoạch trả thù trong lòng tôi, cũng theo đó mà ngày càng rõ ràng.