Cây Trâm Vàng Và Lời Từ Hôn

1



01

Lời vừa dứt.

Cả viện lập tức rơi vào tĩnh lặng.

Ngay cả Thẩm Ngọc Trì—kẻ đang đắc ý chìa tay đợi ta đem trâm vàng dâng đến—cũng trợn tròn đôi mắt.

Không ai tin ta nỡ hủy hôn với Phó Lăng An.

Vì để giữ lại mối hôn sự này, ta đã bỏ ra bao nhiêu tâm lực, bao nhiêu lần đem tôn nghiêm chà dưới gót chân—không ai rõ hơn đám công t.ử tiểu thư đang ngồi ở đây.

Nếu không, bọn họ cũng đã chẳng cùng Phó Lăng An đ.á.n.h cược: cược rằng hắn nói trăm lần muốn hủy hôn, ta có gật đầu lấy một lần hay không.

Mà hôm nay—vừa khéo là lần thứ một trăm.

Ta khẽ thở ra một hơi, xoay người bước đi.

Một chén trà vỡ tan ngay dưới chân ta.

Giọng Phó Lăng An lạnh như băng:

“Ta cho ngươi đi rồi sao?”

“Vậy công t.ử còn điều gì phân phó chăng?”

Ta ngoan ngoãn đáp.

Sắc mặt Phó Lăng An lại càng khó coi.

Bởi trước kia, ta lúc nào cũng mặt dày gọi hắn một tiếng “Lăng An ca ca”.

“Thẩm Ngọc Tố, ngươi nghĩ kỹ rồi?”

Hắn lạnh lùng nhìn ta: “Ngươi mà bước khỏi nơi này nửa bước, sau này dù có bò về, có quỳ xuống cầu ta tha thứ, cũng vô dụng.”

“…Ta biết rồi.”

Ta cụp mắt, bước về phía hắn mấy bước.

Sắc mặt Phó Lăng An giãn ra.

Thẩm Ngọc Trì bĩu môi, những người khác cũng bật lên tiếng cười mỉa như đã đoán trước.

Nhưng ta chỉ cầm lấy cây quạt tròn trên án, rồi chẳng buồn ngoái lại mà rời đi.

May thật, ta chỉ còn mỗi chiếc quạt này là có thể cầm theo cho có vẻ ra dáng.

02

Hôn sự giữa ta và Phó Lăng An là do phụ thân khi xưa còn sống đã định.

Phụ thân ta là một truyền kỳ.

Chỉ dựa vào sức mình, ông đưa họ Thẩm—một tiểu thế gia chẳng đáng nhắc tới nơi địa phương—trở thành danh môn Thanh Hà Thẩm thị vang danh khắp Trung Đô.

Công thành danh toại, ông cũng chẳng hề bỏ rơi mẫu thân ta—một nữ t.ử xuất thân hàn môn như ông—mà an yên thủ hộ hai mẹ con ta.

Tiếc thay trời xanh đố kỵ người tài. Năm ta mười một tuổi, một cơn phong hàn dữ dội đã cướp mất mạng phụ thân.

Từ đó, mẹ con ta chỉ có thể sống dưới sắc mặt của đại bá phụ.

Đại bá là kẻ ngu ngốc hiếm thấy trên đời, lại bị cái bóng của phụ thân ta đè ép suốt bao năm. Nay một lần phất lên, liền làm ra càng nhiều chuyện vừa ngu xuẩn vừa xấu xa.

Họ Thẩm rơi vào tay ông ta chưa đầy hai tháng đã bắt đầu xuống dốc. Ông ta không biết tự xét mình, trái lại càng ra sức phá cho bằng được hôn sự giữa ta và Phó Lăng An.

Cứ như chỉ cần không có ta, vị trí Thiếu phu nhân họ Phó sẽ rơi xuống đầu Thẩm Ngọc Trì.

Ông ta đâu hiểu rằng không có phụ thân ta, cửa Phó gia bọn ta còn chẳng bước tới nổi.

Thật ra sau khi phụ thân ta mất, Phó gia liền để lộ ý muốn lui hôn.

Là ta chủ động tìm Phó Lăng An.

Nói là cầu, cũng không hẳn đường đột đến vậy.

Ta chỉ mặc đồ tang, sắc mặt tái nhợt, đuôi mắt hơi phớt hồng, loạng choạng ngã xuống trước mặt hắn.

Khi ấy Phó Lăng An vẫn chưa tệ bạc đến mức này. Hắn đưa tay muốn đỡ ta, bị ta khẽ tránh đi.

Ta đặt túi gấm nắm chặt trong tay vào lòng bàn tay hắn, lại rụt ngón tay vào tay áo khi hắn nhìn thấy chỗ tê cóng:

“Lăng An ca ca, tháng sau là sinh thần của huynh. Đây là vật ta tự tay thêu, chỉ sợ… về sau chẳng còn tư cách tặng huynh lễ mừng sinh thần nữa. Nay xin chúc huynh sinh thần an vui.”

Nói rồi, ta quay đầu bỏ chạy.

Đóa hoa lụa màu nhạt trên tóc rung nhẹ, giọt lệ nơi khóe mắt cũng thuận gió rơi xuống đúng lúc.

Phó Lăng An đứng nguyên tại chỗ nhìn theo ta thật lâu.

Ngày hôm sau, tin đồn Phó thị muốn hủy hôn liền lắng xuống. Đại bá mẫu cũng ấp úng trả lại phần trợ cấp đã bị ăn bớt cho ta.

Ta bỏ thêm một cục than bạc vào lò sưởi của mẫu thân.

Âm thầm tính xong con đường tương lai của mình.

Giữ cho được hôn sự này, gả vào Phó gia, trở thành Thiếu phu nhân, rồi đón mẫu thân ra khỏi Thẩm gia.

Còn con đường sau khi trở thành Thiếu phu nhân sẽ đi thế nào, lại tùy thuộc vào việc ta có hài t.ử hay không.

Nếu có, thì đến lúc thích hợp, Phó Lăng An có thể “bạo bệnh qua đời”. Nếu hắn kém cỏi chẳng làm nên trò trống gì, thì đợi ta có hài t.ử rồi hãy “qua đời”.

Còn hài t.ử từ đâu mà có—hắn chớ nhiều lời.

Ta vẫn luôn làm rất tốt.

Bao dung tính nết công t.ử của Phó Lăng An, cẩn thận thủ vai thiếu nữ si tình trong mắt trong lòng chỉ có hắn.

Hắn buột miệng nói muốn ăn hạt dẻ rang đường ở phía đông thành, ta đội tuyết lớn đi mua; hắn thích nghe khúc tì bà từ phương tái ngoại, ta luyện đến mòn đầu ngón tay chỉ để tỏa sáng trong yến sinh thần của hắn.

Những chuyện thường ngày như hỏi han, thêu khăn uyên ương, kết dây đồng tâm, làm mứt quả… ta đều chẳng sót việc nào. Đến cả Phó phu nhân vốn chẳng ưa ta nhất, cũng vì tình cảm chân thành của ta dành cho Phó Lăng An mà cảm động.

Chưa nói đến một trăm lần hủy hôn kia.

Mỗi lần, ta đều kinh hoảng, đau lòng, tuyệt vọng, rồi lại không nỡ buông bỏ tình cảm dành cho hắn mà tha thứ.

Cho đến lần này.

Cây trâm vàng của thi hội là vật mẫu thân đem đi cầm cố để mời nữ sư tiếp tục dạy ta học sau khi phụ thân qua đời. Phó Lăng An biết rõ, vẫn xem nó như một phần trong cuộc đ.á.n.h cược.

Ta quả thật hơi mệt rồi.

… Đùa thôi.

Đương nhiên là vì ta đã có lựa chọn tốt hơn.

He he.

 

03

Đại bá phụ nghe tin ta đã đồng ý hủy hôn với Phó Lăng An, mừng đến phát cuồng, lập tức chạy thẳng đến Phó phủ, muốn đem hôn ước đổi sang cho đường muội.

Nhưng ông ta còn chưa vào nổi cửa.

Nghe nói Phó Lăng An chỉ sai một tên tiểu đồng đi theo hầu ra nghênh tiếp, hắn ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu nhìn đại bá phụ, ngạo mạn nói:

“Đại nhân họ Thẩm coi lang quân chúng ta là thứ gì? Hôn sự đã định mà muốn đổi là đổi ư? Nhìn khắp Trung Đô, nhà muốn kết thân với Phó thị nhiều không kể xiết. Nữ lang quý phủ đã chẳng biết điều như thế, lang quân nhà ta hà tất phải cúi đầu cưới một kẻ sa sút chứ?”

Cú đ.á.n.h ấy khiến đại bá phụ ta như bị tạt một gáo nước lạnh, cuối cùng cũng tỉnh ra.

Ông ta rốt cuộc hiểu được: Phó thị chịu kết thân với Thẩm gia là nể mặt phụ thân ta, chứ không phải cái Thẩm thị tiêu điều hiện nay chỉ dựa vào một chức lục phẩm của ông ta để chống đỡ.

Ông ta vội vã quay về, ép ta phải sang xin lỗi Phó Lăng An, lại tuyên bố rằng nếu Phó Lăng An không chịu tha thứ, ta phải quỳ ngoài cửa đến khi hắn chịu mới thôi.

Ta đương nhiên không đi.

Không những không đi, ta còn bộc lộ vừa đủ bi thương cùng quật cường—nước mắt muốn rơi không rơi—khiến cái tát mà đại bá phụ giơ lên cũng phải hạ xuống.

Ông ta tất nhiên không phải bỗng sinh lòng thương xót đứa cháu gái này.

Mà là nghĩ rằng với gương mặt này của ta, chỉ cần đứng đó, lo gì Phó Lăng An không chịu tha thứ? Ta bi thương như vậy, rõ ràng trong lòng còn có hắn, thế thì càng dễ xử lý.

Trên đời, mấy nam nhân có thể khước từ một nữ t.ử vừa đẹp vừa si tình?

Đại bá phụ liền ném ta và mẫu thân đến Thanh Cư Quan.

Để ta tĩnh tâm hối lỗi.

Khi nào chịu nghĩ thông mà sang xin lỗi Phó Lăng An, ông ta sẽ đón ta về.

Ra khỏi thành, có người chặn xe ngựa của ta.

Là tiểu đồng của Phó phủ.

Phó Lăng An khinh thường ta, nên tiểu đồng thân cận của hắn cũng chưa bao giờ khách khí:

“Lang quân chúng ta nói, nếu lúc này nữ lang chịu sang nhận sai, rút lại lời đồng ý hủy hôn hôm ấy, thì vị trí Thiếu phu nhân Phó thị vẫn là của người; còn nếu không…”

Ta men theo bóng hắn nhìn về phía không xa—một nhóm công t.ử thế gia đang nghỉ trong lương đình, người được vây quanh ở giữa chính là Phó Lăng An.

Hắn lạnh lùng liếc ta một cái, rồi kiêu căng dời mắt, như thể tin chắc ta sẽ lập tức xuống xe mà qua xin tha thứ.

“Không cần.”

Ta buông rèm xe xuống, chặn lại ánh mắt chế giễu của một đám người: “Phiền chuyển lời tới Phó lang quân, sai lầm lớn nhất của Thẩm Ngọc Tố… chính là không đáp ứng ngay lần đầu tiên lang quân đề nghị hủy hôn.”

Xe ngựa lăn bánh.

Trong lương đình dường như vang lên tiếng chén ngọc vỡ tan.

Ta khẽ cong môi.

Đồ c.h.ế.t tiệt, tức c.h.ế.t ngươi mới phải.

Thanh Cư Quan nằm ở ngoài thành hai mươi dặm, xưa là chỗ giam giữ quan thất phạm lỗi; nay tuy đổi thành đạo quán bình thường, nhưng vẫn âm u quạnh quẽ, người lui tới thưa thớt.

Đủ để khiến mọi tiểu thư quen sống sung sướng phát điên.

Nhưng không gồm ta và mẫu thân.

Mẫu thân là bởi sau khi phụ thân mất, ngoài ta ra, bà chẳng còn để tâm điều gì.

Còn ta… vì lựa chọn tốt hơn của ta, đang ở ngay dưới chân núi này.

4

Ta tỉ mỉ trang điểm.

Y phục màu thiên thủy bích, áo choàng trắng như tuyết, trang dung thanh khiết vừa đủ, búi tóc thoạt nhìn giản đơn nhưng từng sợi đều được chăm chút.

Ta gõ cửa gian nhà tranh dưới chân núi.

Mở cửa là một thanh niên áo quần giặt đến bạc màu.

Hắn tên Hạ Thanh Tiêu, là một cử t.ử lên kinh ứng thí, vì nhà quá nghèo nên đành thuê nhà nơi chân núi Thanh Cư mà dùi mài kinh sử.

Hai tháng trước, mẫu thân ta đến Thanh Cư Quan cầu phúc, trên đường gặp mưa lớn, ngựa bị hoảng sợ, bà liền được hắn cho trú tạm tránh mưa.

Sau khi trò chuyện, mẫu thân cho rằng người này tuyệt không phải vật trong ao, trên người hắn thấp thoáng bóng dáng phụ thân ta lúc trẻ, nên khuyên ta từ bỏ Phó Lăng An, đem hết vốn liếng đặt vào hắn.

Mẫu thân vốn đã nhìn không quen cảnh Phó Lăng An ức h.i.ế.p ta.

Ta đã không đồng ý.

Người như phụ thân ta hiếm như lông phượng sừng lân. Lấy Phó Lăng An, ta chỉ cần làm hắn vui là được. Còn lấy một cử t.ử nghèo, ta không chỉ phải làm hắn vui, còn phải theo hắn bươn bả trên quan trường.

Dù sau này có cá chép hóa rồng thật, liệu hắn có biến thành kẻ tệ hại hơn cả Phó Lăng An hay không, ai biết?

Quá không đáng.

Dù vậy, dù từ chối ý mẫu thân, ta vẫn sai người thỉnh thoảng mang tiền gạo đến cho Hạ Thanh Tiêu, đôi khi gửi thêm bút nghiên giấy mực, áo quần giày vớ, kèm vài lời động viên miễn phí.

Chúng ta—những nữ nhân “xấu xa”—là như thế.

Không bao giờ để đường sống tuyệt diệt.

Cũng nhờ vậy, khi ta vô tình nhìn thấy chân dung phu nhân quá cố của Phó công, lờ mờ đoán Hạ Thanh Tiêu có thể chính là trưởng t.ử thất lạc nhiều năm của Phó công, ta mới có cớ thăm “ân nhân của mẫu thân”, giả vờ té ngã, trong lúc luống cuống nắm lấy tay áo hắn mà nhìn rõ hai nốt đỏ nơi cổ tay.

Xác nhận thân phận của hắn.

Một người là trưởng t.ử đích xuất của nguyên phối thanh mai đã mất sớm.

Một người là đích thứ t.ử của kế thất do môn đình liên hôn mà ra.

Quỷ cũng biết Phó công sẽ thiên vị ai.

“Chúc Hạ lang quân bình an.”

Ta hơi cúi người, thi lễ với chàng thanh niên lập tức đỏ bừng vành tai khi thấy ta, đưa bọc đồ trong tay ra: “Trời lạnh rồi, mẫu thân bảo ta mang đến cho lang quân hai bộ y phục mùa đông.”

Ta ngập ngừng, e lệ nói: “Vốn nên để tỳ nữ khéo tay may giúp, nhưng ta và mẫu thân làm phật ý đại bá, bị đưa lên Thanh Cư Quan tĩnh tu, đành tự mình khâu vá. Chỉ sợ đường kim mũi chỉ thô vụng, mong lang quân chớ chê.”

Chương tiếp
Loading...