Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bùi Tướng Quân Có Quá Nhiều Trò
4
Dưới ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, Bùi Dục gật đầu.
Lúc này đang là mùa xuân tươi đẹp, bên cạnh tiệc cung đình là làn nước xuân biếc, hoa và người soi bóng nhau, ta bỗng cảm thấy mất hứng.
Trong cơn mơ màng, chỉ nghe hoàng đế cười nói: “Trẫm tìm lại được Chiêu Hoa công chúa, nói ra cũng là nhờ ngũ hoàng tử.”
“Để thể hiện tấm lòng giao hảo giữa nước Khương và nước Sở, trẫm quyết định chọn một vị công chúa thay mặt nước Khương sang Sở hòa thân.”
“Ngũ hoàng tử đến nước Khương ta mấy tháng, không biết đã có nữ tử nào vừa ý chưa?”
Trong lúc các tiểu thư thế gia nín thở, giọng Sở Huyền Dạ ôn hòa vang lên: “Bản vương có ý với tam tiểu thư Hầu phủ, mong bệ hạ thành toàn.”
Xoảng!
Chén rượu trong tay Bùi Dục vỡ tan, ánh mắt sắc bén lập tức chiếu tới.
“Ngũ hoàng tử có biết mình đang nói gì không?!”
Đáy mắt chàng lạnh như băng, như có cuồng phong bão tố.
Sở Huyền Dạ cười lạnh: “Bản vương đã yêu mến A Hòa từ lâu, Bùi công tử với tư cách là tân phò mã, có lập trường gì để bất mãn với bản vương?”
Nói rồi, hắn nhìn ta với ánh mắt nóng rực: “A Hòa cô nương có bằng lòng không?”
Ta bất giác gật đầu.
Hoàng đế mừng rỡ, lập tức tuyên bố phong ta làm Chiêu Ninh công chúa, một tháng sau sang Sở hòa thân.
Tống Y Lan nhìn ta từ xa, đáy mắt ẩn chứa ngọn lửa ghen tị.
11.
Bãi săn hoàng gia.
Giữa tiếng tên xé gió, một con chim điêu trắng theo tiếng rơi xuống.
“Trẫm hôm nay đại sự đã định, rất vui mừng, các vị ái khanh có thể thể hiện tài năng của mình rồi.”
Hoàng đế thu cung, quay đầu nhìn Bùi Dục bên cạnh.
Bùi Dục giương tay, lập tức kéo căng cung.
Sau mấy tiếng kêu ré, mọi người vỡ òa trong tiếng hoan hô: “Một mũi tên trúng ba con chim điêu! Bùi công tử tiễn thuật giỏi quá!”
Xa xa tiếng móng ngựa dồn dập, giữa cát bụi bay mù mịt, Sở Huyền Dạ thúc ngựa đến.
Hắn phi thẳng vào đám đông rồi dừng ngựa, đưa tay về phía ta.
Trong tiếng kinh hô của các tiểu thư thế gia, ta bị Sở Huyền Dạ kéo lên ngựa, ngồi tựa vào lồng ngực hắn.
Sau lưng là hơi ấm nóng rực của Sở Huyền Dạ, bên tai gió thổi vù vù: “Sở Huyền Dạ, ngươi làm gì vậy?”
Sở Huyền Dạ nắm chặt tay ta, kéo căng trường cung: “A Hòa, tặng nàng một con chim điêu trắng!”
Chim điêu vừa rơi xuống đất, tiếng xé gió đột ngột vang lên!
Ba viên đá từ tay Bùi Dục bắn ra, lập tức làm con ngựa hoảng sợ!
Ta bay ngược ra sau, nhưng giữa không trung lại rơi vào một vòng tay vững chãi.
Bùi Dục ôm ta đáp xuống đất một cách vững vàng:
“Ngũ hoàng tử thuật cưỡi ngựa không tốt, ngay cả một nữ tử cũng không bảo vệ được, thật đáng hổ thẹn.”
Dưới ánh mắt khó coi của Sở Huyền Dạ, Bùi Dục vén lại mái tóc dài buông xõa của ta, rồi nhẹ nhàng cài lại cây trâm bị rơi vào tóc.
Chính là cây trâm chàng tặng ta ngày đó.
Mọi người lần lượt giải tán, nhưng Tống Y Lan lại chặn ta lại.
“Muội muội phúc lớn thật, lại có thể một bước trở thành Chiêu Ninh công chúa.”
“Nhưng nước Sở cách nước Khương rất xa, muội muội lần này đi rồi, dù ở nước Khương còn có người nào vương vấn, cũng đều sẽ tan thành mây khói.”
Tống Y Lan cong môi: “Đến lúc bản cung và Bùi công tử đại hôn, mong muội muội đừng vắng mặt.”
12.
Bảy ngày sau, đại hôn của Chiêu Hoa công chúa.
Cả kinh thành mười dặm hồng trang, tiếng nhạc hỷ vang trời.
Ta đứng trong đám đông nhìn Bùi Dục trong bộ hồng bào cưỡi ngựa trên phố, sau lưng là đoàn kiệu công chúa hoành tráng.
Thì ra Bùi nhị công tử ngày nào, thật sự sắp cưới người khác.
Ta có chút đứng không vững, trong cơn mơ màng lại nghe thấy tiếng đao kiếm va chạm.
“Có thích khách! Bảo vệ công chúa!”
Đoàn hòa thân bị xông vào tan tác.
Ta trơ mắt nhìn ba mũi tên sắc bén từ trên trời giáng xuống, xuyên qua ngực Bùi Dục.
Đám đông hỗn loạn, ta không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Lồng ngực như bị thứ gì đó lấp đầy, rồi lại bị xé thành từng mảnh.
Ta bị kéo lên ngựa, thoát ra khỏi vòng vây đao quang kiếm ảnh.
Cho đến khi mưa như trút nước, ta mới nhận ra mình đã ở rất xa kinh thành.
Sở Huyền Dạ nắm chặt tay ta, phi ngựa một mạch về phía bắc.
“Là ngươi đã giết Bùi Dục?”
Mắt ta đỏ hoe, nghe thấy giọng mình khàn đặc.
Sở Huyền Dạ cau mày, ôm ta vào lòng: “A Hòa, đừng như vậy.”
“Tại sao ngươi lại làm vậy? Là vì tấm bản đồ đó, hay là vì ngôi vị Sở Hoàng?!”
Sở Huyền Dạ biến sắc: “Sao nàng lại biết về tấm bản đồ?”
Ta run rẩy rút trâm cài tóc ra, đâm mạnh vào vai Sở Huyền Dạ.
“Sở Huyền Dạ, thả ta đi!”
Sắc mặt hắn tái nhợt, đau đớn nắm lấy tay ta: “A Hòa, Bùi Dục không phải do ta giết. Ta hành sự tuy không quang minh chính đại, nhưng ta đối với nàng là một lòng chân thành.”
“Quên hắn đi, làm vương phi của ta không tốt sao?”
Vô số hắc y nhân đột nhiên bao vây chúng ta.
Xa xa có người cưỡi ngựa đến, trong cơn mưa to, ta lại nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng đó.
Như có pháo hoa nở rộ trong đầu ta.
Bùi Dục chàng vậy mà vẫn còn sống!
“Thả nàng ra.”
“Ta dùng bản đồ để đổi với ngươi.”
Bùi Dục ghìm ngựa, máu từ cánh tay chàng nhỏ giọt xuống.
Sở Huyền Dạ đột nhiên cười: “Sở Huyền Dục, lúc nhỏ ta theo ngươi đọc sách luyện kiếm, chưa bao giờ thắng được ngươi.”
“Sau này ngươi chết, ta chạy đến núi Hư Vọng ở ba năm, cuối cùng cũng giành được vị trí đứng đầu. Thế nhưng đêm về ngươi trong mộng lại luôn chê ta đao phải vững hơn, kiếm phải nhanh hơn một chút.”
“Phụ hoàng muốn chúng ta lấy được bản đồ, ta tưởng cơ hội cuối cùng cũng đến, không ngờ cuối cùng bản đồ lại rơi vào tay ngươi.”
“Sở Huyền Dục, bao nhiêu năm qua, ta vẫn không bằng ngươi.”
Mưa như trút nước, tấm bản đồ bị Sở Huyền Dục ném lên không trung.
Ta chạy về phía chàng, lại bị chàng đẩy lên ngựa.
Sở Huyền Dục lấy cây trâm trong tay ta cài lại vào tóc.
“A Hòa, đợi ta!”
Giây tiếp theo, roi ngựa vung lên, con ngựa hoảng sợ mang ta lao vào trong mưa.
Cảnh tượng cuối cùng khi ta quay đầu lại, là cảnh Sở Huyền Dạ và Sở Huyền Dục đang giao đấu ác liệt.
13.
Mưa tạnh trời quang, ta thúc ngựa phi nước đại trên núi.
Lúc nhỏ ta từng học cưỡi ngựa với người khác, không ngờ hôm nay lại có dịp dùng đến.
Đường núi khó đi, may mà con ngựa này của Sở Huyền Dục vô cùng thần tuấn, chỉ là tai phải của con ngựa có chút khuyết tật.
Đợi đã, tai phải bị khuyết?
Có thứ gì đó đột nhiên nổ tung trong lòng!
Năm ta bảy tuổi, phụ thân ta còn đang nhậm chức ở Túc Châu.
Khi đó đang có dịch bệnh, thảo dược vô cùng khan hiếm.
Lúc lên núi hái thuốc, ta gặp một tiểu công tử đang hấp hối.
Lưng của tiểu công tử đầy những vết sẹo ngang dọc, ta bôi thuốc cho hắn, rồi lén cõng hắn về nhà.
Sau đó tiểu công tử tỉnh lại, nói gì cũng không chịu ở lại, hắn chỉ nói nhà ở trên núi, ta thường lên núi tìm hắn chơi.
Hôm đó hắn ôm một con ngựa con nói là bị trúng độc, ta cứu sống được con ngựa, nhưng tai phải của nó lại không giữ được.
Hắn dạy ta bắn cung cưỡi ngựa, nhưng mấy tháng sau hắn lại không xuất hiện nữa, phụ thân cũng đưa cả nhà lên kinh thành nhậm chức.
Lúc này, trong chớp mắt, những vết sẹo đáng sợ trên lưng Sở Huyền Dục trùng khớp với ký ức.
Thì ra tiểu công tử đó lại là Sở Huyền Dục!
Trong lúc suy nghĩ miên man, phía trước đột nhiên có sơn phỉ chặn đường.
Mấy tên sơn phỉ cười hung tợn tấn công ta, trong lúc tuyệt vọng, ta rút trâm cài tóc ra, lại có hắc y ám vệ từ trên trời giáng xuống!
Mấy cái đầu rơi xuống đất, các hắc y ám vệ vây quanh ta.
Giây tiếp theo, các ám vệ lại đồng loạt quỳ xuống: “Tham kiến các chủ!”
“Các chủ nào? Các ngươi là ai?”
Ám vệ dẫn đầu bước lên chắp tay nói: “Thanh Phong Các là thế lực ám vệ lớn nhất nước Sở. Trâm cài tóc của các chủ chính là tín vật của Thanh Phong Các. Thấy trâm như thấy các chủ.”
Ta chấn động trong lòng, cây trâm Sở Huyền Dục tặng ta khi cầu hôn ngày đó, lại là tín vật của ám vệ nước Sở?
Ta nhìn ám vệ dẫn đầu, lại thất thanh kinh hô: “Vương chưởng quỹ, thì ra là ngài!”
Mấy năm trước di nương của ta bị bệnh nặng, nhưng đại phu nhân lại không chịu mời đại phu đến khám.
Ta bị ép đến bước đường cùng, đành phải cầm đồ trang sức, chạy đến mấy tiệm thuốc.
Thế nhưng dược liệu đắt đỏ, trong lúc tuyệt vọng, ta nhặt được một đứa trẻ đi lạc, phụ thân của đứa trẻ chính là chưởng quỹ của tiệm thuốc lớn nhất kinh thành.
Sau đó nhờ sự giúp đỡ của ông, di nương của ta cuối cùng cũng qua cơn nguy kịch.
Lúc này, vị Vương chưởng quỹ hiền lành đôn hậu đó, lại là người đứng đầu ám vệ Đại Sở trước mắt!
Thì ra bao nhiêu năm qua, ta lại luôn ở dưới sự che chở của Sở Huyền Dục.
14.
Dưới sự bảo vệ của Thanh Phong Các, ta đã đến nước Sở.
Một tháng sau, nước Sở xảy ra hai chuyện lớn.
Thái tử tiền nhiệm của Đại Sở mang theo bản đồ trở về, triều đình chấn động.
Nữ nhi mất tích nhiều năm của Quốc công phủ cuối cùng cũng có manh mối, nghe nói có người ở nước Khương phát hiện ra mảnh vỡ ngọc bội mà nàng đeo lúc mới sinh.
Quốc công phủ.
Ta dạo bước trong hoa viên sau nhà, trước mặt là một rừng trúc xum xuê.
Nha hoàn bên cạnh cười nói: “Lão gia nghe nói tiểu thư thích trúc, đặc biệt cho người trồng cả một rừng trúc lớn này! Nô tỳ bao nhiêu năm nay chưa bao giờ thấy lão gia vui như vậy!”
Ta mỉm cười gật đầu: “Đa tạ tổ phụ quan tâm.”
Có một nha hoàn vội vã chạy đến, đưa cho ta một lá thư.
“Ai gửi đến vậy?” Ta kinh ngạc nhận lấy.
“Là, là một vị công tử gửi cho tiểu thư.” Nha hoàn ánh mắt lảng tránh, ấp úng.
Ta trở về phòng, đọc kỹ thư, lòng không khỏi xao động.
Trên thư chỉ có vài dòng ngắn ngủi:
[Y Hòa, phò mã nhường cho ngươi rồi, không cần cảm ơn.]
[Bản đồ là ta đưa cho hắn, Thiên Lang Sơn nhiều năm chiến hỏa liên miên, chỉ mong sau này dân chúng có thể an cư lạc nghiệp.]
[Di nương của ngươi lại là người nước Sở? Ta sẽ nhờ người chăm sóc, ba tháng sau mẫu tử ngươi có thể đoàn tụ.]
Nghĩ đến nữ tử phong hoa tuyệt đại đó, ta nắm chặt lá thư.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, ta quay đầu nhìn lại, lại bị một mùi hương trúc thanh khiết bao bọc.
Nụ hôn nóng bỏng tùy ý rơi xuống môi, ta vuốt ve lồng ngực phập phồng của chàng, cắn vào yết hầu đang chuyển động.
Hơi thở của người trước mặt khựng lại.
“A Hòa, sao vẫn nóng vội như vậy?”
[Hết]