Bùi Tướng Quân Có Quá Nhiều Trò
1
1.
Ánh mắt đích tỷ lóe lên: “Y Hòa, muội quả nhiên là người biết điều.”
“Với sự dũng mãnh cường tráng của Bùi tướng quân, đêm động phòng này ta đành nhường lại cho muội muội vậy.”
“Nếu không phải mấy ngày nay thân thể tỷ yếu, thực sự sợ không chịu nổi tướng quân ngài ấy….”
Gò má đích tỷ ửng hồng, dúi vào tay ta một gói thuốc nhỏ.
“Với vóc dáng và dung mạo của muội, tướng quân chắc chắn sẽ không bạc đãi muội đâu. Sau này ta sẽ cầu xin tướng quân nâng muội lên làm bình thê.”
“Chỉ cần muội nghe lời ta, chỗ di nương của muội, ta sẽ dặn dò mẫu thân thêm hai lạng bạc tháng.”
Di nương là điểm yếu của ta, ta gật đầu: “Mọi việc đều nghe theo tỷ tỷ.”
Đích tỷ thở phào nhẹ nhõm, rồi tinh nghịch vỗ nhẹ tay ta:
“Cái vị hôn phu ốm yếu của muội, chúng ta không gả cũng chẳng sao.”
“Muội cứ thay ta mấy ngày, cũng coi như được hưởng trước phúc phận làm nữ nhân.”
Đích tỷ thảnh thơi rời đi, trong phòng tân hôn chỉ còn lại một mình ta.
Dòng chữ phía trên cuộn lên nhanh chóng.
[Nữ phụ còn thật sự tin lời nữ chính, bình thê cái gì, chỉ là một thị tỳ thông phòng thôi!]
[Nữ chính sớm đã nhận được tin tức, thân phận công chúa thật sự của nàng ta ngày mai có thể xác nhận, nên mới dùng hạ sách này.]
[Nhưng Bùi tướng quân là người thế nào, sao có thể bị chút thuốc mê làm cho bất tỉnh được chứ?]
Ngoài cửa rất nhanh vang lên tiếng bước chân loạng choạng.
Một mùi rượu nồng nặc lập tức bao trùm lấy ta, tiếng cười thô kệch cùng với hơi nóng phả vào tai ta: “Lan nhi ngoan, đêm nay hãy để vi phu yêu thương nàng cho thật tốt.”
Là Bùi Dũng, Bùi đại tướng quân.
Trong lòng ta dâng lên một cảm giác ghê tởm, vội vàng đẩy hắn ra, nũng nịu nói:
“Phu quân đừng vội, thiếp thân vẫn chưa tắm rửa.”
“Phu quân mệt mỏi cả ngày, hãy nằm nghỉ một lát đi, đợi thiếp thân tắm xong sẽ đến hầu hạ phu quân.”
Bùi tướng quân véo nhẹ tay ta, ta cười duyên thổi tắt nến hồng, hầu hạ hắn nằm xuống.
Sau đó ta vén khăn voan che mặt, bước ra khỏi phòng.
Chắc là đã được đích tỷ dặn dò, ngoài phòng không một ai canh gác.
Ta yên lặng chờ một lát, rất nhanh đã nghe thấy tiếng ngáy của Bùi tướng quân.
[Nữ phụ này định đi đâu? Ngoài phủ tướng quân toàn là lính canh, nàng ta không thoát được đâu.]
[Không phải đã xin thuốc mê rồi sao, sao không dùng?]
Ta nắm chặt gói thuốc nhỏ trong tay, đi về phía hậu viện.
Thuốc mê không có tác dụng với Bùi tướng quân, nhưng với vị hôn phu ốm yếu của ta, chắc chắn sẽ có tác dụng lớn.
2.
Ta là thứ nữ của Hầu phủ.
Ngày đó đại phu nhân chỉ hôn, gả đích tỷ cho Bùi tướng quân.
Để làm nền, ta bị gả cho người đệ đệ ốm yếu của tướng quân.
Vốn dĩ ta cũng bằng lòng.
Bùi nhị công tử tuy ốm yếu bệnh tật, nhưng lại là người khiêm tốn, lễ phép, ôn nhuận như ngọc.
Nghe nói chàng mắc phải một căn bệnh lạ từ nhỏ, uống thuốc nhiều năm vẫn yếu ớt, đến nay không có nữ tử nào chịu gả.
Ta thân là thứ nữ Hầu phủ, có thể gả cho Bùi nhị công tử làm thê tử cũng đã mãn nguyện lắm rồi.
Hôn sự là do chính Bùi nhị công tử đề xuất, biết ta đồng ý, hôm sau chàng liền cho người mang đến một cây trâm vàng.
Cây trâm được nạm đầy những viên trân châu quý giá, phần đuôi trâm được khắc hình hoa hải đường mà ta yêu thích nhất, trông lấp lánh rực rỡ, vừa nhìn đã biết vô cùng quý giá.
Các tỷ muội trông thấy liền trêu chọc ta: “Đúng là đồ chưa thấy sự đời, một cây trâm đã mua chuộc được rồi.”
“Chỉ là một kẻ ốm yếu thôi mà, sao có thể so sánh với Bùi tướng quân dũng mãnh thiện chiến được chứ?”
Ta không hề tức giận, chỉ ngày ngày thêu áo cưới, đêm đến lại mân mê cây trâm chìm vào giấc ngủ.
Thế nhưng, còn chưa đợi được đến ngày đại hôn cùng Bùi nhị công tử, ta lại đón trước sự xuất hiện của đích tỷ.
Đại hôn của đích tỷ chỉ sớm hơn ta ba ngày, nàng bắt ta đến phủ tướng quân, ép ta thay nàng động phòng, lòng ta chùng xuống tận đáy vực.
Di nương đang ở trong tay bọn họ, ta không còn lựa chọn nào khác.
Nhưng theo như những gì dòng chữ nói, Bùi nhị công tử cầu hôn không phải vì chàng chỉ có thể cưới một thứ nữ, lẽ nào chàng thật sự yêu thích ta?
Nếu dòng chữ đã nói thân phận chàng không tầm thường, ta không bằng mạo hiểm một phen.
Gió đêm thổi qua, ta rùng mình một cái, rón rén đi sâu vào trong phủ tướng quân.
Nghe nói Bùi nhị công tử thích trúc, đi được một lát, quả nhiên ta nhìn thấy một rừng trúc xum xuê.
Sâu trong rừng trúc là vài gian nhà.
Ta đến trước một căn phòng có ánh nến leo lét, lặng lẽ đẩy cửa bước vào.
Trên giường có một bóng người gầy gò đang nằm bất động, ta vung tay rắc thuốc mê ra.
Nghe nói loại thuốc mê này chỉ có tác dụng với nam giới, vì vậy ta không lo mình sẽ bị trúng độc.
Dùng xong thuốc mê, ta thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới nhìn kỹ người trên giường.
Nam tử thân hình như ngọc, mái tóc đen xõa dài bên mép giường, dưới ánh trăng, hàng mi cong như cánh quạt, vẻ đẹp thanh tao thoát tục tựa tiên giáng trần.
Dường như có chút khác biệt so với vẻ ôn nhuận như ngọc thường ngày.
Ta do dự một lát, rồi đưa tay chạm vào y phục của chàng.
Lúc này mới phát hiện ra chiếc áo choàng màu nguyệt bạch của chàng đang hé mở, để lộ bờ vai rộng, eo thon và lồng ngực rắn chắc thấp thoáng.
Ta từng gặp Bùi nhị công tử trong một bữa tiệc, khi đó sắc mặt chàng tái nhợt, yếu ớt không chịu nổi gió, trời tháng bảy nóng nực mà vẫn phải khoác áo choàng.
Chàng làm rơi áo choàng, ta cúi xuống nhặt lên, vô tình chạm phải bàn tay ấm áp của chàng.
Tim ta đập thình thịch, ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt dịu dàng của chàng.
Chỉ là ngày hè nóng nực chàng còn phải khoác áo choàng, sao bây giờ tiết trời se lạnh, chàng lại ăn mặc phong phanh như vậy?
Bờ vai này, vòng eo này, lồng ngực này, thật sự là Bùi nhị công tử yếu ớt bệnh tật đó sao?
Trong lúc miên man suy nghĩ, ta hít một hơi thật sâu, đưa tay cởi dây lưng của chàng.
3.
Dòng chữ sôi trào.
[Nữ phụ dũng cảm thật! Nam phụ bị bệnh sạch sẽ, ghét nhất người khác đến gần mình!]
[Thật ra nam phụ sớm đã phát hiện nữ phụ tới, cố ý đuổi hết lính canh, còn cởi dây lưng dụ dỗ nữ phụ, bây giờ chắc đang kích động muốn chết mà vẫn còn giả vờ ngủ!]
Giả vờ ngủ?
Ta giật mình kinh hãi, nhưng tay không kịp rụt lại, y phục của Bùi nhị công tử đã bị ta kéo xuống quá nửa.
Giây tiếp theo, trời đất quay cuồng, khi định thần lại, ta đã bị chàng đè chặt dưới thân.
Một đôi mắt thanh tú lười biếng ở ngay trước mặt.
Ta hoàn toàn hoảng loạn, tại sao thuốc mê của đích tỷ lại không có tác dụng?
Ta dùng hai tay đẩy mạnh chàng, lúc này mới phát hiện Bùi nhị công tử tuy thần sắc lạnh lùng, nhưng lồng ngực lại nóng hổi.
Thậm chí tiếng tim đập như sấm của chàng ta cũng nghe rất rõ.
Ta cố sức đẩy chàng, nhưng chàng vẫn vững vàng đè lên người ta không chút lay chuyển, chàng nhìn ta với ánh mắt đầy ẩn ý.
Nào còn dáng vẻ ốm yếu bệnh tật nữa?
“Bùi Dục! Buông ta ra!” Ta trừng mắt nhìn chàng.
Bùi Dục nhìn chằm chằm vào mắt ta, cong môi:
“A Hòa cô nương nửa đêm xông vào phòng ngủ của ta, cởi quần áo của ta, dường như không muốn buông tha cho ta.”
“Ba ngày nữa là đại hôn của chúng ta, nếu nàng đã không thể chờ đợi như vậy, tiểu sinh cũng đành phải tạm thời buông thả bản thân một chút.”
Nói rồi, Bùi Dục vung tay, kéo tuột nửa y phục còn lại xuống.
“Ta không ngờ Bùi nhị công tử thường ngày ôn văn nhã nhặn lại là kẻ vô liêm sỉ đến thế!”
Ta ra sức giãy giụa, lồng ngực Bùi Dục dường như càng lúc càng nóng hơn.
Trong lúc cấp bách, ta choàng tay qua cổ chàng, cắn vào yết hầu đang chuyển động của chàng…
Dòng chữ cuộn lên điên cuồng:
[A a a! Lần này thì nam phụ sướng rồi!]
[Cảnh này, nam phụ mỗi đêm nhìn tiểu tượng của nữ phụ, chắc đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần rồi!]
Bùi Dục đột nhiên khựng lại, đôi tay đang giữ vai ta siết chặt.
Ánh mắt chàng trở nên nguy hiểm, đuôi mắt ửng đỏ.
“Nàng có biết mình đang làm gì không?”
Ta chớp mắt, nhả ra.
Nghĩ lại cảm giác nơi đầu lưỡi lúc nãy, ta bất giác buột miệng: “Da của chàng mịn thật…”
Lại thấy vành tai Bùi Dục đỏ lên rõ rệt.
Chàng cúi xuống, trong mắt như có sóng ngầm cuộn trào.
“Nếu A Hòa đã thích……”
Ngoài cửa sổ bỗng nổi gió, dường như mưa xuân sắp đến.
Ta chìm đắm trong nụ hôn triền miên của Bùi Dục.
Cho đến khi có thể hít thở trở lại, ta mới nhận ra cả người mình đã mềm nhũn trong lòng Bùi Dục.
Một tay choàng qua cổ chàng, một tay đan vào tay chàng.
Thấy trong mắt ta có vẻ hoảng loạn, Bùi Dục khẽ tựa trán vào trán ta, giọng khàn khàn: “A Hòa, hay là chúng ta……”
Lời còn chưa dứt, không khí xung quanh đột nhiên ngưng đọng.
Tình ý trong mắt Bùi Dục tan biến, trong phút chốc lạnh như băng.
Trong thoáng chốc, vị công tử ốm yếu ôn hòa khiêm tốn ngày nào, giờ đây lại là một vị thiên hoàng quý tộc cao không thể với tới.
Tim ta đập thót một cái: “Có chuyện gì vậy?”
“Mùi máu.” Bùi Dục cau mày, “Có người đến.”
4.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân loạng choạng.
Giây tiếp theo, tiếng gõ cửa thô bạo cùng với hơi men đột nhiên vang lên.
“Hiền đệ đã ngủ chưa?”
Ta giật mình kinh hãi, như rơi vào hầm băng.
Là Bùi Dũng, Bùi đại tướng quân!
Hắn không những đã tỉnh, mà còn tìm đến tận đây!
Cảm nhận được sự cứng đờ của ta, Bùi Dục vuốt mái tóc dài của ta, ôn tồn nói:
“Không sao đâu, A Hòa đừng sợ.”
Chàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của ta, vung tay lấy áo choàng.
Lúc đứng dậy, người đã mặc chỉnh tề, lại trở về dáng vẻ ốm yếu bệnh tật như trước.
Dòng chữ lại xuất hiện:
[Bùi tướng quân quả nhiên tàn bạo, ra ngoài liền lôi hai nha hoàn đang trốn trong bóng tối ra, hỏi xong liền chém người ta!]
[Hắn nhanh như vậy đã phát hiện ra manh mối, nữ phụ nguy hiểm rồi!]