Bình Thê Trong Đêm Sinh Thần

2



6.

Khi ta trở về, Lưu Trường Trạch bất ngờ ngồi đợi trong phòng.

Trên bàn vẫn đặt mâm cơm, rõ ràng đã được hâm lại nhiều lần.

“Xuân Đào, nàng về rồi.”

Giọng hắn mềm mỏng, không còn men rượu, còn pha chút nịnh nọt.

Hẳn là bị lời của Dực Dương dọa sợ.

Hắn biết, nếu ta nói xấu trước mặt nàng, nàng chỉ cần tâu một câu, hoàng thượng sẽ ghi nhớ, con đường làm quan của hắn e rằng chẳng yên ổn.

“Ngươi tìm ta có chuyện gì?”

Ta từng động lòng khi cưới hắn, nhưng phần nhiều là muốn tìm chỗ nương thân.

Khi ấy, hắn cho ta an ổn, ta giúp hắn đỗ đạt, cả hai đều có lợi.

Giờ hắn khinh ta thô tục, có lòng khác, vậy thì chẳng cần ràng buộc nhau nữa.

Ta muốn hòa ly, hắn không chịu.

Ba lần ta viết thư hòa ly, hắn đều xé nát.

Cuối cùng, ta phải dùng cách khác để hắn ký vào giấy, mà hắn đến giờ vẫn chưa hay biết mình đã ký gì.

“Chuyện hôm nay là ta sai,” hắn nói nghiêm túc, “ta đảm bảo sau này không tái phạm.

Nhưng ta đã nói với đồng liêu chuyện lập Nguyệt nương làm bình thê, khó mà rút lại.

Nàng yên tâm, dù sao nàng cũng là vợ cả, nàng ta chỉ là thiếp, mãi mãi không thay đổi…”

Hắn lải nhải không dứt, lần đầu tiên ta cảm thấy phiền chán đến mức không muốn nghe.

“Được rồi, nếu không còn gì khác, ngươi về nghỉ sớm đi.”

Ta ra lệnh dọn mâm cơm, rồi bước vào trong.

Từ sau buổi sinh thần ấy, hắn đã chuyển hẳn sang ở viện của ngoại thất, về phủ chỉ ở thư phòng.

Ta tưởng hôm nay cũng vậy, ai ngờ hắn vẫn chưa đi.

“Xuân Đào, chúng ta thật sự phải thế này sao?

Lẽ ra không nên đến nước này.

Đêm nay, ta ở lại, chúng ta nói chuyện được chăng?”

Giọng hắn không còn ngạo mạn, mà có chút lo lắng.

Ta chẳng muốn đôi co, chỉ dịu giọng an ủi:

“Sau này, ta cũng sẽ không như vậy nữa.

Mai là ngày cưới, ngươi nên nghỉ sớm.

Ta cũng mệt rồi.”

Nghe ta nói thế, hắn mừng rỡ, tưởng ta nguôi giận.

Hắn không đi tìm Nguyệt nương, cũng không ở lại, mà quay vào thư phòng.

7

Sáng sớm hôm sau, dải lụa đỏ treo khắp viện đã được gỡ bỏ quá nửa.

Quản gia nói là do Lưu Trường Trạch ra lệnh trong đêm.

Trước đó, để chọc giận ta, hắn cho treo đỏ rực khắp nơi, phô trương chẳng khác gì cưới thiên kim nhà quyền quý, chứ không phải kỹ nữ xuất thân thanh lâu.

Giờ vì muốn lấy lòng ta, hắn lại bắt ngoại thất chịu ấm ức, thật nực cười.

Tiếng nhạc hỷ vang lên, tân nương bước vào cửa.

Ta khoác hành lý sẵn, đi về phía đại sảnh, làm nốt một đoạn kết cuối cùng.

Khắp nơi rộn ràng tiếng chúc mừng, khách khứa cười nói không ngớt.

Thấy ta mặc áo vải màu nhạt, nhiều người thoáng lúng túng.

Lưu Trường Trạch nhíu mày, trong lòng không vui nhưng không tiện bộc lộ.

Hắn bảo ta ngồi ở chủ vị để nhận trà kính, ta chẳng nghe, chỉ nhìn chằm chằm về phía cửa.

“Xuân Đào, nàng lại định gây chuyện gì nữa?”

Hắn cố đè giọng thấp xuống, song vẫn nghe ra tức giận.

Ta mỉm cười, đưa cho hắn “lễ vật chúc mừng” đã chuẩn bị sẵn:

“Chúc mừng Lưu đại nhân tân hôn, đây là lễ mừng cưới của ta dành cho ngươi.”

Lưu Trường Trạch không nhận lễ, chỉ nhìn ta chằm chằm. Thấy sắc mặt ta vẫn bình thản, còn có thể mỉm cười với hắn, trên mặt hắn thoáng hiện vài phần hoảng loạn.

“Xuân Đào, nàng là thê tử của ta. Ta nạp thiếp cũng là để về sau trợ giúp nàng. Vợ chồng chúng ta, cần gì lễ với nghĩa.”

“Vậy ư? Ta thấy có người rất hy vọng ngươi nhận đấy.”

 

Ta liếc về phía ngoại thất.

Nàng ta lập tức thu lại cái vẻ đắc ý khiêu khích vừa rồi, đổi sang bộ dạng nhu nhược, đứng sát bên Lưu Trường Trạch, giọng mảnh mai:

“Tỷ tỷ, phu quân nói phải. Sau này đều là người một nhà, không cần tặng lễ đâu.”

Ta khẽ bật cười, ép lễ vật vào trước mặt Lưu Trường Trạch, mỉm cười:

“Lễ này do chính tay Nguyệt nương của ngươi chuẩn bị, thật sự không nhìn một chút sao?”

Lưu Trường Trạch sững lại, đưa mắt nhìn ta rồi nhìn ngoại thất, cuối cùng cũng nhận lấy.

Thấy hắn định mở ra, ngoại thất vội vàng ngăn lại.

Nàng ta trừng ta một cái, nhưng khi nhìn Lưu Trường Trạch lại lập tức đổi giọng:

“Phu quân, giờ lành đã đến, chúng ta bái đường trước, lễ mở sau cũng không muộn.”

Lưu Trường Trạch áy náy nhìn ta, tiện tay giao lễ cho hạ nhân.

Hắn lại mời ta ngồi chủ vị. Ta nhìn về phía người đang bước vào từ cửa, nói:

“Vị trí ấy ta không ngồi được. Nhưng người có thể ngồi, đã đến rồi.”

Lưu Trường Trạch thuận theo ánh mắt ta nhìn sang.

Vừa thấy người tới, sắc mặt hắn lập tức thay đổi, hất tay ngoại thất ra.

8

Năm xưa, khi mẫu thân hắn bắt hắn hứa vĩnh viễn không phụ ta, hắn thề thốt không chút do dự. Nay thất tín, tất nhiên phải bẩm lại với bà.

Bà từng bước đi tới, thân người Lưu Trường Trạch dần cứng lại.

Ngoại thất đưa tay kéo hắn, hắn cũng chẳng hề phản ứng.

Bà đến trước mặt ta, muốn nói lại thôi, cuối cùng nghẹn ngào:

“Thực sự không còn đường vãn hồi ư?”

Ta khẽ lắc đầu, quỳ xuống dập đầu bà lần cuối.

Vừa xoay người định đi, Lưu Trường Trạch vội níu lấy ta:

“Xuân Đào, hôm nay là đại hỉ, đừng náo nữa. Có gì chờ xong rồi nói, đừng để chúng nhân chê cười.”

Hắn cố nặn ra nụ cười, nhưng vừa chạm vào cái nhìn lạnh như băng của ta, liền khựng lại, giọng yếu hẳn:

“Cho ta chút thể diện được không?”

Ta từng ngón gỡ tay hắn ra, lùi lại hai bước, lạnh giọng:

“Ngươi cũng biết bỏ đi giữa chừng là mất mặt sao?

Hôm ngươi dắt ngoại thất đến, tùy tiện đến tùy tiện đi, phá hỏng sinh thần yến của ta, sao không nghĩ đến ta cũng cần thể diện?”

Lưu Trường Trạch cứng họng. Thấy ta quyết ý rời đi, hắn hoảng loạn thật sự. Hắn mặc kệ khách khứa đầy sân, cố chấp chặn trước mặt ta, giọng cũng cao lên:

“Xuân Đào, ta chưa hề ký hòa ly thư, nàng định đi đâu?

Ta hứa với nàng, Nguyệt nương chỉ là thiếp, đứa nhỏ sau này đặt dưới danh của nàng, nàng…”

Mẫu thân hắn giận dữ, giật mạnh hắn về phía mình, quát:

“Đủ rồi! Ngần ấy còn chưa đủ mất mặt sao!

‘Đứa nhỏ’ gì chứ, đó có phải con của ngươi không?”

Một tiếng sét giữa trời quang.

Sân viện tức thì lặng như tờ.

Lưu Trường Trạch là kẻ chấn động nhất, ngơ ngác nhìn mẫu thân.

Bà lấp liếm: “Xuất thân thanh lâu thì…”

“Mẫu thân! Nguyệt nương tuy xuất thân thanh lâu, nhưng nàng tự giữ mình. Trước khi đến với con, tuyệt không có ai khác. Việc này, không ai rõ hơn con!”

Hắn ra sức biện bạch, suýt nữa đem ngoại thất tán tụng thành bạch liên trong bùn.

Ngại đám khách có mặt, mẫu thân hắn không tranh cãi, chỉ ngượng ngập liếc ta.

Ta chẳng bận tâm, né người đi thẳng.

“Xuân Đào…”

Lưu Trường Trạch còn muốn đuổi theo, bị mẫu thân và ngoại thất đồng thời kéo lại.

Hắn chỉ có thể mắt trân trân nhìn ta từng bước rời sân, bất lực vô cùng.

Chúng nhân nhìn hắn, kẻ vừa rồi còn đắc chí, giờ thẫn thờ như mất hồn, ngơ ngác nhìn nhau, giữ cũng dở, đi cũng chẳng xong.

Cuối cùng, vẫn là mẫu thân hắn cho giải tán, hôn yến vỡ vụn trong buồn bã.

“Bà bà…”

Ngoại thất quỳ xuống dập đầu, mẫu thân hắn đè nén đã lâu, lửa giận bùng lên.

Một cái tát giáng thẳng.

Bà làm ruộng cả đời, sức lực ghê gớm.

Trong chớp mắt, ngoại thất ngã sấp xuống đất, trên má in hằn năm dấu tay.

Nàng nào ngờ bà chẳng buồn để ý đến cái thai trong bụng mình, hoảng loạn cầu cứu Lưu Trường Trạch.

Nhưng hắn vẫn đờ đẫn nhìn ra cửa, mặc kệ nàng kêu thế nào cũng không đáp.

“Lưu lang…”

Ngoại thất giọng thê lương, túm lấy tay hắn mà không kéo nổi. Hắn không liếc nàng một cái, chỉ bối rối nhìn mẫu thân:

“Xuân Đào… thật sự đi rồi sao? Ta chưa ký hòa ly thư.

Đúng, ta chưa ký, nàng vẫn là thê tử của ta. Ta đi tìm nàng về ngay.”

Hắn như phát điên, lao ra ngoài, lại bị mẫu thân hắn kéo giật trở lại.

Hắn loạng choạng ngã nhào, nằm bệt hồi lâu không dậy nổi.

“Quản gia, mời Lý đại phu tới. Hôm nay ta phải tính sổ với đứa bất hiếu này, xem nó sai trái đến mức nào.”

9

Rời Lưu phủ, ta trước đến cáo biệt Dực Dương, rồi lên đường về Vân châu.

Đi ngang rừng cây nơi từng gặp nạn ngựa điên, ký ức thoát chết năm ấy lại ùa về.

Máu ta khi đó chảy thành vệt, vậy mà ta tỉnh trước Lưu Trường Trạch.

Khi mẫu thân hắn tìm được đến nơi, đại phu đã cầm máu cho ta.

Ta mất đứa nhỏ, nhưng dưỡng dăm bảy tháng là khỏe; còn Lưu Trường Trạch va vào chỗ yếu, cho dù điều dưỡng cũng khó lòng có con.

Mẫu thân hắn năn nỉ ta đừng nói với hắn, bảo hắn cố chấp, lại sĩ diện, e chịu không nổi.

Ta khi ấy u mê, đã nhận lời.

Mấy năm qua ta không hề có thai lại, âm thầm chịu đựng những lời trách móc của hắn.

Đến nay mới hay, quyết định năm xưa sai lầm biết bao.

Hôn sự của ta và hắn tổ chức ở kinh thành, nhưng mẫu thân hắn vẫn cố ý về quê phát kẹo mừng, nên mọi người đều biết chuyện.

 

Từ ngày ta một mình trở về Vân châu, bên tai liền là đủ lời dị nghị.

Kẻ nói hắn chê ta gái quê, bỏ ta mà cưới vợ mới; kẻ lại bảo ta phạm lỗi, bị hắn hưu thư đuổi về.

Mặc họ đồn đoán, ta chỉ lờ đi, một lòng lo liệu mở tiệm đậu hoa.

Theo ước định với Dực Dương, hệ thống cửa hàng ngoài kinh sẽ bắt đầu từ Vân châu.

Một tháng sau, tiệm khai trương. Ta đang cùng mọi người chuẩn bị cắt băng, thì thấy Lưu Trường Trạch đứng xa xa, có ý muốn tiến lại.

Ta giao việc cho người làm, đến chặn hắn.

Hắn gầy hơn hồi ở kinh, mặt mũi hốc hác.

Trong tay hắn, chính là thứ ta đưa hôm ngày hắn cưới bình thê:

Một bức hòa ly thư, và chẩn thư của đại phu về thương tật năm ấy của hắn.

“Xuân Đào, vì sao nàng phải giấu ta?

Để ta ngu ngốc tưởng nàng chấp thuận ta nạp thiếp, nhìn ta nâng niu đứa con của kẻ khác như châu như báu, vui lắm sao?”

Hắn run run giơ giấy tờ lên, nghiến răng hỏi.

“Ta chưa từng nói chấp thuận.

Hơn nữa, chúng ta đã sớm ước định: hễ ngươi có lòng khác, liền hòa ly. Mẫu thân ngươi còn là người chứng.

Còn chuyện đứa nhỏ… nếu khi ấy ta nói thật, ngươi có chấp nhận không?”

Hắn lập tức câm lặng.

“Lưu Trường Trạch, đừng đổ hết lỗi lầm cho người khác.

Có nói hay không nói, cũng không đổi được sự thật là ngươi phụ ước bội thề.

Chúng ta đã hòa ly.

Quán của ta không hoan nghênh ngươi.

Làm ơn, tránh xa ta một chút.”

Ta mạnh mẽ đẩy hắn ra, xoay người định quay lại cửa tiệm, nhưng Lưu Trường Trạch lại chặn trước mặt ta:

“Không phải như thế đâu. Nếu ta sớm biết, ta sẽ không cố tìm con, sẽ không có người khác.

Xuân Đào, ta biết ta sai rồi. Ta đã cho Nguyệt nương uống thuốc tuyệt tử, cũng đã đưa nàng ta trở về thanh lâu. Nàng ta sẽ không làm phiền chúng ta nữa. Chúng ta bắt đầu lại được không?

Nàng muốn làm đậu hoa thì cứ làm, muốn mở tiệm thì cứ mở, ta không ngăn. Tờ hòa ly đó không tính, không tính nữa!

Mấy tháng nay nàng đi, ta ăn chẳng vô, ngủ chẳng yên, lúc nào cũng thấy thiếu thứ gì đó. Ta không thể sống thiếu nàng, Xuân Đào, cho ta một cơ hội nữa được không?”

Hắn vừa nói vừa khóc nức nở, giọng nghẹn ngào, còn trong ta chỉ có phẫn nộ, chẳng còn chút thương cảm nào như thuở trước.

“Lưu Trường Trạch, tờ hòa ly ấy chẳng phải do chính tay ngươi viết sao? Ấn triện quan phủ chẳng phải do ngươi cùng ngoại thất yêu dấu tự tay mang đến sao? Giờ lại nói không tính, thế lúc ký có phải rất vui vẻ không?”

Trước kia, ta viết thư hòa ly, hắn đều xé bỏ. Đến khi ta bất lực, ngoại thất lại đến khoe khoang, nói hắn sủng ái mình thế nào.

Ta bèn cố tình đưa cho ả xem tờ hòa ly bị xé, khiến ả biết hắn vẫn vướng bận ta.

Quả nhiên, ả chạy đến khóc lóc với Lưu Trường Trạch, nói sợ sau khi vào phủ ta sẽ hại mẹ con mình.

Để dỗ ả, Lưu Trường Trạch tự tay viết lại hòa ly thư, còn đưa ả đến quan phủ làm hồ sơ.

Hắn tưởng đó chỉ là một màn kịch để trấn an thiếp, cũng là diễn cho đồng liêu xem.

Nào ngờ, ta đã nhờ Dực Dương quận chúa ra mặt, khiến màn kịch ấy thành sự thật.

Chương trước Chương tiếp
Loading...