Bị Từ Hôn Xong, Ta Gả Cho Thế Tử
1
1
Sau khi Tạ Dự Châu rời đi, phụ mẫu nhìn sính lễ đầy tràn, trong mắt không hẹn mà cùng hiện vẻ lo lắng.
“Lan nhi, con thật đã nghĩ kỹ chưa? Thế tử An Nam Vương xưa nay phóng túng lêu lổng, con gái nhà lành trong thành ai nấy đều tránh còn không kịp, cớ sao con lại dây dưa với hắn?”
“Đúng vậy, nương biết chuyện của tiểu tử nhà họ Hạ khiến con rất tức giận, nhưng cũng không đến mức vì một nam nhân mà hủy cả nửa đời còn lại của mình.”
Phụ thân càng nghĩ càng thấy bất an, liền sai người khiêng sính lễ đi: “Cha sẽ lập tức đem sính lễ trả lại, chuyện bên An Nam Vương con không cần lo, cha sẽ tự mình ứng phó.”
Thấy ông ra tay, ta vội vàng ngăn lại: “Cha mẹ, tính cách của con chẳng lẽ hai người còn chưa rõ sao? Hạ Kính Đình dám khinh người như thế, cơn tức này con nuốt không trôi.”
“Hơn nữa gả cho Tạ Dự Châu không phải do con bốc đồng, mà vì con đã nhìn thấu rồi, nam nhân thiên hạ đều cùng một dạng, nếu đã thế thì sao con không chọn kẻ có quyền có thế.”
“Tạ Dự Châu tuy chẳng phải lương phối, nhưng con cũng đâu phải kẻ dễ bắt nạt, huống hồ sau lưng còn có An Nam Vương làm chỗ dựa, về sau cũng không ai dám ức hiếp chúng ta nữa.”
Những năm gần đây triều đình trọng văn khinh võ, các đại thần kiêng dè nhà họ Thẩm ta, nghĩ đủ mọi cách chèn ép, thậm chí còn dâng sớ buộc tội phụ thân ta nuôi binh tự trọng.
Đến cả Hạ Kính Đình cũng dám trèo lên đầu nhà họ Thẩm ta mà tác oai tác quái, cơn giận này ta sao có thể nuốt xuống.
Chúng không phải muốn xem trò cười của ta và nhà họ Thẩm sao?
Ta nhất quyết không để bọn họ toại nguyện.
Sau một hồi phân tích lý lẽ, mềm mỏng lẫn cứng rắn, phụ mẫu mới miễn cưỡng đồng ý cuộc hôn sự này, nhưng đôi mày chau lại vẫn chưa từng giãn ra.
Vừa đưa sính lễ vào kho xong, hạ nhân liền đến báo.
“Tiểu thư, Chu cô nương cầu kiến.”
Ta ngẩn người.
Chu Hiểu Tường là người tình mới của Hạ Kính Đình.
Nàng xuất thân bần hàn, sau khi cha qua đời đã bán thân nơi phố chợ để chôn cất cha, từ đó mang danh hiếu nữ tiết liệt.
Hạ Kính Đình cảm phục phẩm hạnh của nàng, khen nàng cao nghĩa, chẳng những giúp nàng chôn cất phụ thân, thậm chí còn đề nghị cưới nàng làm chính thê, bắt ta làm thiếp.
Trước sự chất vấn của ta, hắn ngang nhiên đáp: “Người như Tường Tường phẩm hạnh cao quý, bắt nàng làm thiếp là sỉ nhục đối với nàng.”
“Còn nàng thì khác, nàng xuất thân tướng môn, tính cách thô lỗ, nếu làm chính thê không biết sẽ gây bao trò cười, huống hồ dù là thiếp, nàng cũng là quý thiếp của ta, chẳng ai dám khinh thường.”
Khoảnh khắc đó, lòng ta lạnh đến tận cùng.
Hắn đã sớm quên lời thề ban đầu của mình.
Năm đó trong cung yến, ta múa một bài kiếm giữa chốn đông người, Hạ Kính Đình kinh ngạc không thôi.
Từ đó hắn suốt ngày bám lấy ta, nói rằng hắn thích chính là khí phách này của ta, cho rằng ta khác hẳn với mọi tiểu thư khuê các khác.
Nay hắn lại chê ta không dịu dàng bằng Chu Hiểu Tường, không đoan trang hiền thục bằng nàng.
Sau hôm đó không vui mà chia tay, Hạ Kính Đình trả lại hôn thư, lại còn rêu rao khắp nơi, khiến thanh danh ta bại hoại, chẳng ai dám cưới.
Ta không biết Chu Hiểu Tường tìm ta làm gì, cũng chẳng muốn biết.
Ta phẩy tay: “Không gặp, đuổi nàng ta đi.”
Ánh mắt hạ nhân lộ ra vẻ do dự: “Cái này… e là không được.”
Ban đầu ta không hiểu câu này có ý gì.
Cho đến khi nhìn thấy Chu Hiểu Tường, ta tức đến bật cười.
2
Chu Hiểu Tường quỳ ngoài cửa, y phục trắng tinh, dáng vẻ nhu nhược đáng thương.
Dân chúng vây xem ai nấy đều đã nghe chuyện nàng bán thân chôn cha, trong lòng vô thức nghiêng về phía nàng, mắng nhà họ Thẩm ta ức hiếp người quá đáng.
Ta vừa định nổi giận, Chu Hiểu Tường bỗng rưng rưng nước mắt, cúi đầu dập mạnh một cái: “Tỷ tỷ, Tường Tường không cố ý chia rẽ tỷ và Hạ công tử, chỉ là đại ân của công tử, Tường Tường không biết lấy gì báo đáp, nguyện làm nô tỳ để trả ơn công tử.”
“Công tử tâm địa thiện lương, không muốn làm nhục Tường Tường nên mới lấy danh chính thê để cưới, Tường Tường tự biết mình không bằng tỷ, nào dám nhận, chỉ mong sau khi tỷ và công tử thành thân, có thể để Tường Tường ở bên cạnh sai bảo chút việc là đủ.”
Mọi người nghe vậy đều khen nàng hiểu chuyện, trách sao Hạ Kính Đình lại không tiếc từ hôn vì nàng.
Những ánh mắt thương hại lẫn khinh thường đổ dồn về phía ta.
Ta cạn lời, vừa định đuổi người.
Thì thấy Hạ Kính Đình từ xa hùng hổ bước tới, hắn kéo Chu Hiểu Tường dậy, không nói không rằng liền mắng ta một trận.
“Thẩm Lan Di, từ hôn là ý của ta, có chuyện gì cứ nhắm vào ta, Tường Tường thân cô thế cô đã đủ đáng thương, sao nàng còn không chịu buông tha nàng ấy.”
Ta suýt bật cười thành tiếng.
Rốt cuộc là ai không chịu buông tha ai?
Hắn từ hôn với ta, khiến ta mang tiếng khắp nơi, nàng ta lại còn diễn trò này trước bao nhiêu người, lần lượt bôi tro trát trấu vào mặt ta và nhà họ Thẩm, thật sự tưởng nhà ta không có người sao?
Ta lạnh lùng liếc qua họ một cái, cười nhạt: “Loại nam nhân thấy mới nới cũ, bạc tình bạc nghĩa như ngươi, ta – Thẩm Lan Di – khinh thường.”
“Ngươi thích ai, muốn cưới ai là chuyện của ngươi, nhưng ta cảnh cáo các ngươi, nếu còn dám lấy nhà họ Thẩm ra bôi nhọ, thì đừng trách ta không khách sáo.”
“Ngươi…”
Sắc mặt Hạ Kính Đình lập tức đen kịt, nếu không có Chu Hiểu Tường kéo lại, e là đã nhào tới cãi nhau với ta rồi.
“Tỷ tỷ, mọi lỗi lầm đều là của muội, chuyện từ hôn là do Hạ công tử đùa với tỷ thôi, danh phận chính thê vẫn thuộc về tỷ.”
Nói rồi Chu Hiểu Tường lấy ra một cái bọc, quyến luyến đưa một bộ hỉ phục đến trước mặt ta.
“Bộ hỉ phục này là muội tự tay làm, tuy không phải gấm vóc lụa là gì, nhưng là tấm lòng của muội, nếu tỷ không chê thì xin hãy nhận lấy.”
Còn chưa kịp từ chối, Hạ Kính Đình đã kéo tay nàng lại.
“Tường Tường, ta đã nói người ta muốn cưới là nàng, sao nàng phải nhún nhường như vậy, ngay cả danh phận lẫn bộ hỉ phục yêu quý cũng phải nhường cho người khác.”
Chu Hiểu Tường rưng rưng nước mắt, nhưng khóe môi lại hiện lên một nụ cười kiên cường: “Hạ công tử, chàng không cần khuyên ta nữa, Tường Tường biết mình không xứng, được ở bên chàng báo đáp ân tình đã là vinh hạnh, những thứ khác ta không dám mơ tưởng.”
Hạ Kính Đình lập tức thương xót đến tột cùng, quay đầu lườm ta: “Thẩm Lan Di, giờ nàng hài lòng rồi chứ?”
Ta không hiểu, ta hài lòng cái gì?
Từ lúc hắn vì Chu Hiểu Tường mà từ hôn, giữa chúng ta đã chẳng còn chút tình nghĩa nào.
Cái gọi là danh phận chính thê, ta vốn chẳng để tâm.
Khi Chu Hiểu Tường bước đến, nhét bộ hỉ phục vào tay ta, ta theo phản xạ lùi lại một bước.
Nàng ta lại nở một nụ cười quỷ dị với ta.
Chưa kịp phản ứng, nàng ta bỗng lảo đảo ngã về phía ta.
Ngay sau đó, một tiếng “xoẹt” vang lên.
Bộ hỉ phục bị rách toạc một đường lớn.
Chu Hiểu Tường ngồi bệt dưới đất, ôm lấy bộ hỉ phục mà nức nở: “Tỷ tỷ, muội thật sự không có ý gì khác, muội chỉ… chỉ muốn tặng nó cho tỷ thôi.”
Chỉ trong chớp mắt, Hạ Kính Đình đã mất hết lý trí, hung hăng đẩy ta một cái.
“Thẩm Lan Di, nàng có biết không, bộ hỉ phục này là Tường Tường thức trắng mấy đêm may ra, đến bản thân còn không nỡ mặc mà đem tặng nàng, thế mà nàng lại đối xử như vậy?”
Ta bị hắn đẩy loạng choạng, tức đến mức nghẹn lời: “Không phải ta, ta căn bản chưa hề chạm vào nàng ta.”
Hạ Kính Đình nghe vậy càng thêm tức giận: “Tất cả chúng ta đều thấy, nàng còn dám chối, ta thật may mắn vì đã nhìn rõ bộ mặt nàng trước khi thành thân.”
“Loại đàn bà ghen tuông như nàng, còn không bằng một sợi tóc của Tường Tường.”
Dứt lời, hắn ôm lấy Chu Hiểu Tường rời đi trong phẫn nộ.
Chỉ còn lại đám người vây xem chỉ trỏ về phía ta.
3
Nghe nói để an ủi Chu Hiểu Tường, Hạ Kính Đình đã không tiếc tiền bạc đặt cho nàng ta mấy bộ hỉ phục ngay tại lầu thêu.
Chuyện truyền ra, lại một lần nữa đẩy nhà họ Thẩm ta lên đầu sóng ngọn gió.
Mẫu thân sợ ta phiền lòng, dỗ dành một hồi rồi bảo ta ra ngoài nghe hát giải khuây.
Tại kinh thành có một gác hát lớn nhất, trong đó có một gian bao phòng dành riêng cho ta, vì trước đây ta từng giúp chủ lầu hát giải vây, bà ấy đặc biệt giữ lại cho ta.
Gần đây ở lầu hát có một vở kịch mới rất hot, vé khó kiếm vô cùng.
Nhưng lúc ta đến nơi, bao phòng của ta đã có người ngồi.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, ta nghiến răng, thầm mắng một câu oan gia ngõ hẹp.
Hạ Kính Đình nhìn thấy ta thì càng không vui, lạnh lùng trừng mắt: “Thẩm Lan Di, ba ngày nữa ta và Tường Tường sẽ thành thân, cho dù ngươi có bám theo dai dẳng thì ta cũng không thay đổi chủ ý cưới ngươi đâu.”
Ta vẫn còn đang tức chuyện trước đó, nên lời nói cũng không khách sáo: “Bao phòng này là của ta, cút ra.”
Trước đây ta và Hạ Kính Đình từng đến đây xem vài vở, không ngờ giờ hắn lại tự tiện đến không báo trước.
Hạ Kính Đình khịt mũi khinh bỉ: “Là chúng ta đến trước, dựa vào đâu mà nhường cho ngươi?”
Ngọn lửa trong lòng ta lập tức bùng lên, đang định tính sổ mọi ân oán cũ mới với hắn thì Chu Hiểu Tường vội vàng kéo tay ta.
“Tỷ tỷ, hay là chúng ta cùng xem đi?”
Ta lườm Hạ Kính Đình một cái, thấy hắn vẻ mặt bình thản, hoàn toàn không có ý định rời đi.
Ta hừ lạnh một tiếng, ngồi phịch xuống ghế.
Đây là chỗ của ta, ta việc gì phải nhường họ.
Để chọc giận ta, Hạ Kính Đình cố tình ân ân ái ái với Chu Hiểu Tường ngay trước mặt ta.
Ta coi như không thấy.
Chu Hiểu Tường lại cố tình nhắc đến ta: “Tỷ tỷ, trâm của tỷ đẹp quá, thật hợp với tên của tỷ.”
Hạ Kính Đình nghe vậy liếc nhìn đầu ta, ánh mắt chợt lóe lên sự bất ngờ.
“Cây trâm này nàng vẫn còn giữ à?”
Ta chẳng muốn để ý đến hắn, cho đến khi vô tình thấy hình ảnh phản chiếu trong gương đồng mới nhận ra hắn đang nói gì.
Cây trâm lan này là hắn tặng lúc mới quen biết.
Ta không muốn nhận đồ không công nên đã bỏ tiền ra mua lại từ tay Hạ Kính Đình, vì cũng thật sự thích nó.
Hôm nay ra ngoài quá vội, tiện tay lấy một chiếc dùng tạm, không ngờ lại là chiếc trâm ấy.
Hạ Kính Đình tưởng ta vẫn còn tình ý, khóe môi cong lên, ánh mắt đầy vẻ đắc ý.
“Thôi được rồi, nể tình ba năm qua, chỉ cần nàng chịu cúi đầu, những lời ta nói trước đây vẫn còn hiệu lực.”
“Sau khi Tường Tường vào cửa, ta sẽ nạp nàng làm thiếp, về sau sáng tối vấn an, hầu trà hầu cơm đều là bổn phận của nàng, nếu để ta biết nàng dám bắt nạt nàng ấy, không tôn trọng nàng ấy, ta nhất định không tha…”
Thấy hắn càng nói càng quá đáng, ta thật sự không thể nghe nổi nữa, liền cầm lấy một miếng điểm tâm nhét vào miệng hắn.
“Miệng thối thì bớt nói lại, ngươi làm ta buồn nôn đấy.”
Hạ Kính Đình bị nghẹn, ôm cổ họng ho sặc sụa.
Ho đến đỏ cả mắt, hắn giận dữ chỉ vào ta: “Thẩm Lan Di! Ngươi nhìn bộ dạng chua ngoa ngang ngược của ngươi xem, có nam nhân nào mù đến mức coi trọng ngươi chứ?”
“Được ta nạp làm thiếp đã là ban ơn cho ngươi rồi, ngươi đừng không biết điều.”
Ta như nghe được chuyện cười lớn, cười nhạt một tiếng:
“Chuyện đó không cần ngươi lo.”
“Ba ngày nữa bản cô nương sẽ thành thân, có bản lĩnh thì đi nói mấy lời đó trước mặt hắn đi.”