Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bảy Đêm Bắt Đầu Bi Kịch
4
“Bằng chứng à? Có thì sao? Cô nghĩ như vậy là đủ để định tội tôi sao, Giang Xuân Tuyết? Cô vẫn ngây thơ như ngày nào!”
Tôi bước lên phía trước, nhìn thẳng vào hắn, giọng bình tĩnh nhưng rít qua kẽ răng:
“Tôi chỉ muốn biết — tại sao? Tại sao anh phải tính kế tôi như vậy?”
“Vì sao không rời đi dứt khoát, mà lại phải hại chết tôi và con gái tôi?”
Cố Minh Triết nhìn tôi với ánh mắt đầy khinh miệt.
“Bởi vì cô còn sống thì tôi vẫn chỉ là một ‘người chết’. Tôi sẽ không bao giờ có thể công khai tiêu xài số tiền đó.”
“Chỉ khi cô và con bé chết, chủ nợ mới chịu buông tha.”
Tôi run rẩy, hỏi tiếp:
“Thế còn cha mẹ tôi thì sao? Họ đã làm gì anh mà phải chết thảm như vậy?”
Hắn nhún vai, thản nhiên đáp:
“Chỉ là thiệt hại phụ thôi. Tôi cần tiền, mà căn nhà của họ thì lại tiện để thế chấp.”
Giọng hắn bình thản đến mức khiến tôi lạnh sống lưng — như thể hắn không đang nói về hai mạng người, mà chỉ là vứt đi hai món đồ vô dụng.
Tôi khẽ cười, một nụ cười đẫm nước mắt.
“Hóa ra ngay từ đầu, anh chưa từng yêu tôi, đúng không?”
Cố Minh Triết im lặng vài giây, trong mắt lóe lên thứ cảm xúc khó hiểu.
“Có lẽ… ban đầu cũng có một chút,” hắn nói khẽ, “nhưng sau đó…”
“Đừng nghe anh ta nói dối!” — Lâm Phi bỗng hét lên, ngắt lời hắn.
“Anh ta chưa bao giờ yêu cô! Chúng tôi quen nhau trước cả khi cô xuất hiện! Là anh ta bảo tôi giúp anh ta tiếp cận cô — vì bố cô có mối quan hệ đầu tư có thể giúp anh ta!”
Tôi sững sờ nhìn về phía Cố Minh Triết:
“Đó là sự thật sao?”
Hắn cười lạnh:
“Giỏi lắm, Lâm Phi. Giờ thì cô cũng chịu nói thật rồi à?”
Rồi hắn quay sang tôi, giọng tràn đầy mỉa mai:
“Đúng, tất cả đều là kế hoạch. Tôi đến gần cô vì mối quan hệ của cha cô. Cưới cô vì thân thế của cô giúp ích cho tôi.”
“Còn Lâm Phi…”
Hắn liếc qua cô ta, ánh mắt lạnh tanh.
“Cô ấy mới là người tôi yêu thật sự — và cũng là đồng phạm của tôi.”
Lâm Phi bỗng như phát điên, lao tới ôm chầm lấy hắn.
“Minh Triết, đừng nói nữa! Mọi chuyện vẫn còn kịp! Tiền vẫn còn trong tài khoản ở nước ngoài, chúng ta có thể—”
“CÂM MIỆNG!” — Cố Minh Triết quát lớn, giọng dữ dội như dao cứa.
“Giờ còn nói mấy thứ vô dụng đó làm gì?”
Lâm Phi chết lặng, lùi lại vài bước, nước mắt tuôn trào.
“Anh… anh không yêu em nữa sao?”
Hắn nhìn cô ta với ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn.
“Lâm Phi, cô nghĩ tôi sẽ sống cùng cô cả đời à? Cô chỉ là công cụ. Giống như cô ta thôi.”
Một tiếng hét xé lòng vang lên, Lâm Phi điên cuồng lao vào hắn, nhưng bị cảnh sát giữ lại.
“Anh lừa tôi! Mười năm! Anh lừa tôi trọn mười năm!”
Nhìn cảnh đó, tôi bỗng không còn cảm giác hận thù nữa.
Thay vào đó là một nỗi trống rỗng, nhẹ nhõm đến lạ thường — như thể cuối cùng, tôi cũng được giải thoát.
Cảnh sát đưa Cố Minh Triết và Lâm Phi đi.
Trước khi rời khỏi, hắn ngoái lại, ánh mắt u ám:
“Giang Xuân Tuyết, đừng tưởng đây là kết thúc.”
Tô Thành lập tức đứng chắn trước tôi, giọng chắc nịch:
“Đúng, đây không phải kết thúc — mà là khởi đầu cho bản án của anh.”
Bầu không khí trong căn phòng dần lắng lại, chỉ còn tôi và Tô Thành đứng trên ban công.
Xa xa, ánh đèn cảnh sát nhấp nháy rồi dần khuất sau rặng cây.
“Kết thúc rồi,” — anh nói khẽ, giọng trầm ấm, “Giờ em tự do rồi, Xuân Tuyết.”
Tôi nhìn ra bầu trời ráng đỏ nơi chân trời, nước mắt trào ra — nhưng lần này, không phải vì đau khổ.
Mà là vì giải thoát.
10
Vài tháng sau, tôi phối hợp với cảnh sát thu hồi được một phần tài sản đã bị chuyển đi.
Tôi nộp đơn lên tòa án xin xác nhận cái chết hợp pháp của Cố Minh Triết, đồng thời làm thủ tục hủy bỏ hôn nhân và thanh lý tài sản.
Tôi bán nốt cái công ty trống rỗng ấy, dùng số tiền thu hồi được để trả sạch các khoản nợ thật.
Một năm sau, vào một ngày xuân ấm áp, tôi mang theo Niệm Niệm cùng tro cốt của cha mẹ, rời khỏi thành phố này.
Tô Thành tiễn chúng tôi ra ga.
“Cảm ơn anh,” tôi chân thành nói, “nếu không có anh, mẹ con em chắc đã không còn sống đến hôm nay.”
Anh mỉm cười: “Chăm sóc tốt cho bản thân và Niệm Niệm nhé. Có gì cần, cứ gọi cho anh bất cứ lúc nào.”
Tàu lăn bánh, rời khỏi thành phố, những cánh đồng rực rỡ sắc xuân lướt nhanh ngoài ô cửa sổ.
Niệm Niệm áp mặt vào kính, háo hức ngắm nhìn thế giới xa lạ bên ngoài.
“Mẹ ơi, mình đi đâu vậy?”
Tôi mỉm cười, vuốt tóc con bé.
“Chúng ta đến một nơi mới.”
“Nơi đó có biển, có bầu trời xanh, và có cả một khởi đầu mới.”
Niệm Niệm ngây thơ hỏi:
“Vậy… ba không đi với mình sao?”
Tim tôi nhói lên một cái.
Câu hỏi ấy, con bé đã hỏi vô số lần — và lần nào trả lời cũng rất khó khăn.
“Niệm Niệm, mẹ đã nói rồi mà, ba con đã làm chuyện sai trái, nên phải chịu hình phạt.”
Con bé gật gù như hiểu, như không.
“Giống như con nói dối thì cô giáo bắt đứng úp mặt vào tường hả mẹ?”
Tôi bật cười.
“Ừ, cũng giống vậy… nhưng nghiêm trọng hơn nhiều.”
Con bé im lặng một lúc rồi bất ngờ hỏi:
“Vậy còn chú Tô thì sao? Chú có đến tìm mẹ con mình không?”
Câu hỏi khiến tôi khựng lại.
Từ khi vụ án kết thúc, Tô Thành vẫn luôn giữ một khoảng cách vừa đủ — cho tôi và Niệm Niệm không gian để hồi phục.
Tôi nhẹ giọng giải thích:
“Chú Tô bận công việc, không thể đến thăm mẹ con mình thường xuyên.”
“Nhưng chú sẽ luôn nhớ đến chúng ta, giống như mẹ con mình cũng sẽ luôn nhớ đến chú vậy.”
Niệm Niệm phụng phịu:
“Con thích chú Tô. Chú biết kể chuyện, lại còn làm bánh ngon nữa.”
Tôi mỉm cười.
“Ừ, chú ấy rất dịu dàng.”
Con tàu tiếp tục lao về phía trước, còn tâm trí tôi lại trôi về quá khứ.
Về khoảng thời gian tôi và Lâm Phi từng là đôi bạn thân không có gì giấu nhau.
Về lúc tôi còn tưởng rằng Cố Minh Triết thật lòng yêu tôi.
Về những ngày cha mẹ còn sống, Niệm Niệm còn là một đứa trẻ sơ sinh.
Hồi đó, tôi ngây thơ đến mức tưởng rằng tình yêu là cổ tích, hôn nhân là nơi trú ẩn, bạn bè là chốn dựa suốt đời.
Giờ đây, mọi ảo tưởng đã tan thành mây khói.
Nhưng kỳ lạ thay — tôi không thấy tuyệt vọng.
Ngược lại, tôi cảm thấy nhẹ nhõm và tự do hơn bao giờ hết.
Có lẽ… chỉ khi bạn mất đi tất cả, bạn mới thật sự sở hữu chính mình.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn từ Tô Thành:
“Anh đã liên hệ với chủ nhà. Chìa khóa để dưới chậu hoa trước cửa.”
“Trong tủ lạnh có sẵn đồ ăn. Trường học của Niệm Niệm có thể làm thủ tục nhập học vào thứ Hai tuần sau.”
“Cần gì cứ gọi. Giữ gìn sức khỏe.”
Tôi khẽ cười. Người đàn ông này lúc nào cũng chu đáo, dịu dàng, nhưng lại luôn biết giữ một khoảng cách vừa đủ.
“Mẹ cười gì vậy?” — Niệm Niệm tò mò quay sang hỏi.
Tôi cúi xuống hôn lên trán con.
“Mẹ đang cười vì thấy hạnh phúc. Mẹ đang nghĩ về cuộc sống mới của mẹ con mình — chắc chắn sẽ rất tuyệt vời.”
Niệm Niệm chớp mắt:
“Còn tuyệt hơn trước đây hả mẹ?”
Tôi nhìn con, ánh mắt kiên định:
“Ừ, con yêu.”
“Vì lần này, cuộc sống của chúng ta sẽ không còn dối trá — chỉ còn lại sự chân thành.”
Con tàu lao về phía chân trời, ánh nắng len qua ô cửa chiếu rọi lên hai mẹ con tôi — ấm áp và rực rỡ.
Tôi biết, con đường phía trước vẫn còn dài, vẫn sẽ có khó khăn.
Nhưng tôi không còn sợ nữa.
Bởi vì tôi đã từng sống trong bóng tối tột cùng, nên hiểu rằng — ngay cả trong đêm đen sâu nhất, cũng có thể tìm thấy ánh sáng của sự tái sinh.
Tôi mở điện thoại, nhắn lại cho Tô Thành:
“Cảm ơn anh. Khi mẹ con em ổn định, rất mong anh đến chơi. Niệm Niệm nhớ anh nhiều lắm.”
Nghĩ một lúc, tôi gõ thêm một dòng nữa.
“Em cũng vậy.”
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYEN THI XUAN
MB 0977309504
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖 — Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎