Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Báo Cáo Khử Trùng Của Vợ Hợp Pháp
3
Từ ngày hôm đó, cậu ấy không nhắc đến Giang Dữ nữa, cũng không nhắc đến bất cứ chuyện gì của Giang gia.
Cậu ấy dường như coi việc phục hồi của tôi là nhiệm vụ quan trọng nhất của mình.
Cậu ấy đi khắp nơi tư vấn các chuyên gia tâm lý hàng đầu, ghi chép từng lời khuyên vào điện thoại.
Cậu ấy nghe ngóng được tôi trước đây thích khói lửa chốn thị thành, liền kéo tôi đi dạo chợ đêm mà 5 năm nay tôi không dám đến nữa.
"Thanh Hòa, em nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau chị đang mua hạt dẻ rang đường, chị nếm thử xem."
Cậu ấy đưa tới một túi hạt dẻ: "Hàng này em thử rồi, rất ngọt."
Tôi cười cười, mặc dù tôi đã sớm không còn nhớ lần đầu gặp cậu ấy là tình huống gì.
"Còn có món sữa tươi chiên này nữa, ông chủ, cho thêm nhiều sữa đặc chút!"
Từng cử chỉ hành động của cậu ấy đều cẩn thận quan tâm đến tôi, sợ tôi không vui.
Từng có lúc, tôi chỉ vì đứng ở chợ đêm thêm một lát, trên người dính mùi dầu khói, Giang Dữ đã nôn cả đêm, mắng tôi không sạch sẽ.
Mà bây giờ, Từ Lẫm lại thổi đi thổi lại miếng sữa tươi chiên nóng nhất đầu tiên, cẩn thận từng li từng tí đưa đến bên miệng tôi.
Cậu ấy chủ yếu là bầu bạn.
Cùng tôi đi xem phim bỏng ngô mới nhất, trong rạp chiếu phim cười như một đứa trẻ.
Cùng tôi đi khu vui chơi ngồi đu quay, mua cho tôi cây kẹo bông cầu vồng to nhất.
Cùng tôi đi bờ biển ngắm hoàng hôn, khi tôi cảm thấy lạnh, cởi áo khoác của mình khoác lên người tôi.
"Chị xem, mặt trời lặn xuống, ngày mai lại là một ngày mới."
"Thanh Hòa, chị cũng vậy."
Có lẽ là cậu ấy tâm tư tinh tế, rất nhiều lúc tôi cảm thấy cậu ấy còn hiểu tôi hơn cả chính bản thân tôi.
Bệnh trầm cảm của tôi đang chuyển biến tốt với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, nụ cười trên mặt cũng ngày càng nhiều hơn.
Hôm đó cậu ấy đặc biệt đổi ca nghỉ, cùng tôi đi tái khám.
Tôi lấy thuốc ra, thấy cậu ấy đang ôm một bó hoa hướng dương lớn trên tay, thần sắc có chút căng thẳng.
"Thanh Hòa."
"Có thể cho em một cơ hội không? Thật ra em thích chị, từ rất lâu rồi."
Tôi nhìn đôi mắt trong veo lại nghiêm túc của cậu ấy, bên trong phản chiếu hình bóng của tôi.
Tôi cười.
Lần này, là xuất phát từ nội tâm.
"Được."
Giang Dữ thất hồn lạc phách trở về nhà, mùi lạ trong không khí khiến anh lập tức nhíu mày.
Anh liếc nhìn bát đĩa chưa rửa trong bồn rửa bát nhà bếp, trên mặt nổi lên vẻ chán ghét.
Vội vàng gọi điện thoại cho người giúp việc.
Anh nhớ tới trước kia.
Bất kể anh về muộn thế nào, tôi cũng sẽ dọn dẹp nhà cửa không nhiễm một hạt bụi.
Ngay cả không khí cũng là mùi gỗ thông lạnh lẽo mà anh thích nhất.
Cô ấy sẽ chuẩn bị sẵn đồ mặc nhà anh cần thay, xả sẵn nước tắm, nhiệt độ nước vĩnh viễn là 40 độ chính xác.
Nhưng kể từ khi chuyện anh ngoại tình với Tô Vãn Tình bị bại lộ, người phụ nữ ôn thuận suốt 5 năm kia, giống như hoàn toàn biến thành một người khác.
Cô dùng cách cực đoan nhất để trả thù anh.
Với tốc độ nhanh nhất, không chút lưu luyến rút lui khỏi thế giới của anh.
Ngay cả một chiếc khăn mặt cũng không mang đi.
Lúc này, cửa mở ra.
Tô Vãn Tình xách theo túi lớn túi nhỏ túi mua sắm hàng hiệu đi vào, trên mặt là vẻ xuân phong đắc ý không giấu được.
"Anh Dữ, anh xem dây chuyền mới em mua này, đẹp không?"
Cô ta nũng nịu ném mấy cái túi lên ghế sô pha, đặt mông ngồi xuống, bắt đầu bóc vỏ.
Túi chống bụi và hộp ném đầy đất, cô ta cũng chẳng hề để ý.
"Đi dạo cả ngày mệt chết đi được, anh Dữ, anh rót cho em cốc nước đi mà."
Giang Dữ nhìn người phụ nữ từng ngây thơ e thẹn trước mắt, lần đầu tiên cảm thấy sự phiền chán mãnh liệt.
Kể từ sau khi anh công khai bảo vệ cô ta ở cơ quan, cô ta dường như đã biến thành người khác.
Từ cô lính thông tin ngay cả thở mạnh cũng không dám trước mặt anh, nay lại hống hách ở cơ quan, quát nạt những đồng nghiệp có thâm niên.
Chu Diên đã không chỉ một lần nhắc nhở anh, trên dưới cơ quan có ý kiến rất lớn đối với Tô Vãn Tình.
Nhưng lúc đó anh chỉ cảm thấy cô ta trẻ trung hoạt bát, kiêu căng một chút cũng không sao.
Anh buồn bực mở điện thoại, phát hiện video tôi gửi cho anh.
Trong lô ghế quán bar tối tăm, tiếng nhạc đinh tai nhức óc.
Tô Vãn Tình mặc váy hai dây bó sát, đang xoay vần giữa mấy người đàn ông.
Một trong số đó, là đối thủ cạnh tranh trong quân đội của anh, cũng là gã quan liêu dầu mỡ mà anh đã nhiều lần phàn nàn với tôi.
Gã đó đang đặt một bàn tay lên bờ vai trần của Tô Vãn Tình.
Mà Tô Vãn Tình chẳng những không tránh, ngược lại còn cười quyến rũ, bưng ly rượu, chủ động dán sát vào.
Trong video, cô ta nhắm mắt ngửa đầu, mặc cho bàn tay những gã đàn ông kia du tẩu trên người mình.
"Ọe ——"
Giang Dữ không nhịn được nữa, lao vào nhà vệ sinh nôn đến trời đất quay cuồng.
Anh cảm thấy toàn thân mình đều bò đầy vi khuẩn bẩn thỉu ghê tởm.
Anh nhìn bản thân chật vật không chịu nổi trong gương, lại nhớ tới vẻ mặt hưởng thụ kia của Tô Vãn Tình trong video.
Một cơn buồn nôn và tức giận chưa từng có, xộc thẳng lên đỉnh đầu.
Từ ngày đó, bệnh sạch sẽ của Giang Dữ càng trầm trọng hơn.
Trong một tiếng anh phải rửa tay 30 lần, lần nào cũng dùng gel khử trùng chà xát đến nứt da.
Anh không cho phép Tô Vãn Tình chạm vào anh nữa, ngay cả khi cô ta lại gần trong vòng 2 mét, anh cũng sẽ giống như bị điện giật mà bật ra xa.
Tô Vãn Tình lúc đầu còn tưởng anh chỉ đang giận dỗi.
Cô ta thay váy ngủ tơ tằm gợi cảm, muốn giở lại trò cũ.
"Anh Dữ, dạo này anh sao thế, đều không để ý đến người ta."
Cô ta tình ý dạt dào muốn dán tới.
Giang Dữ lại như nhìn thấy bệnh dịch, mạnh mẽ lùi lại, trong mắt tràn đầy kinh hãi và chán ghét.
"Đừng qua đây!"
Nụ cười trên mặt Tô Vãn Tình cứng đờ.
Cô ta còn muốn tiến lên.
Giang Dữ lại trực tiếp chộp lấy bình xịt cồn trên bàn, điên cuồng xịt về phía toàn thân cô ta.
"Cút ngay! Tránh xa tôi ra!"
Tô Vãn Tình bị cồn làm sặc đến ho sù sụ chảy nước mắt.
Cô ta nhìn người đàn ông gần như điên cuồng trước mắt, lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi.
"Anh Dữ, rốt cuộc anh bị làm sao vậy?"
Giang Dữ mím chặt môi, cuối cùng không nói gì.
Anh cố gắng thuyết phục bản thân, đó là chuyện trước khi Tô Vãn Tình ở bên anh, không sao cả, có thể rửa sạch.
Nhưng anh không phải người bình thường, bệnh sạch sẽ về tâm lý và sinh lý của anh, đều không cho phép anh quên đi cảnh tượng đó.
Trạng thái của Giang Dữ ngày càng tồi tệ.
Anh yêu cầu người giúp việc mỗi ngày dùng nước khử trùng pha loãng lau nhà ít nhất 5 lần.
Trong không khí vĩnh viễn tràn ngập một mùi hóa chất gay mũi.
Mà Tô Vãn Tình cũng bị ra lệnh không được trang điểm, không được xịt nước hoa.
Thậm chí không được ăn bất kỳ thức ăn nào có mùi kích thích.
Cho dù như vậy, Giang Dữ cũng không muốn chạm vào cô ta thêm một cái nào nữa.
Cô ta bắt đầu không chịu nổi nữa.
Trong mắt cô ta, Giang Dữ từ một sĩ quan lạnh lùng yêu sạch sẽ, hoàn toàn biến thành một kẻ tâm thần.
Cô ta dù thế nào cũng không muốn hầu hạ một kẻ điên tinh thần không ổn định như vậy nữa.
Nhưng vì vinh hoa phú quý trong tương lai, cô ta nhịn.
Dù sao thì, chỉ cần sinh được cháu đích tôn của Giang gia, Giang gia không thể không nhận.
Cô ta quyết định cố gắng tránh mặt anh.
Dần dần, Tô Vãn Tình rất ít khi xuất hiện trong nhà của Giang Dữ nữa.
Mà kể từ khi ly hôn, Giang Dữ không còn tâm trí làm việc.
Trong một cuộc họp chỉ đạo diễn tập liên hợp xuyên quân khu quan trọng, anh đột nhiên phát bệnh.
Chỉ vì một vị lãnh đạo khu lân cận muốn bắt tay chào hỏi anh, anh ngay tại chỗ mất kiểm soát hét lên lùi lại.
Trực tiếp làm hỏng cả sự phối hợp triển khai của toàn bộ cuộc diễn tập.
Cấp trên cực kỳ thất vọng về anh.
Đảng ủy họp khẩn cấp, Giang Chấn Quốc không thể không gạt lệ chém Mã Tốc.
Qua nghiên cứu, do Từ Lẫm có năng lực xuất sắc tạm thay thế một phần chức trách chỉ huy của anh.
Giang Dữ bị đình chỉ công tác để thẩm tra.
Anh nhốt mình trong biệt thự, cả người nhanh chóng suy sụp.
Hôm nay Tô Vãn Tình quay lại tìm Giang Dữ đòi tiền sinh hoạt.
Đẩy cửa phòng tắm ra, nhìn thấy Giang Dữ đang cầm bàn chải lông cứng, điên cuồng chà rửa cánh tay và cổ của mình.
Da anh đã bị chà đến tróc da nứt thịt, nước máu hòa lẫn bọt chảy đầy đất.
Mà anh dường như không cảm thấy đau đớn, trong miệng còn thần kinh lẩm bẩm.
"Bẩn... quá bẩn..."
"Ọe!"
Tô Vãn Tình không nhịn được nữa, ngay tại chỗ ghê tởm nôn ra.
Giang Dữ chú ý tới động tĩnh của cô ta, trong nháy mắt như bị kích thích.
Anh như phát điên gầm thét, hung hăng đẩy cô ta ra thật mạnh.
"Cút! Đồ điếm bẩn thỉu này! Cút ra ngoài!"
Bụng dưới của Tô Vãn Tình đập mạnh vào cạnh sắc của bồn rửa tay.
Một dòng chất lỏng ấm nóng, từ giữa hai chân cô ta trào ra.
Nhưng phản ứng đầu tiên của Giang Dữ không phải là cứu người, mà là gào thét bảo người giúp việc mau đến khử trùng dọn dẹp.
Nhìn người đàn ông dùng nước khử trùng điên cuồng dội rửa sàn nhà kia, cô ta tâm như tro tàn.
Cô ta từ từ bò dậy, dùng hết sức lực toàn thân, hung hăng tát người đàn ông kia một cái.
"Giang Dữ! Đồ điên biến thái!"
"Tôi thật không biết trước kia Tạ Thanh Hòa làm sao chịu đựng được loại người như anh."
"Anh nên bị nhốt vào bệnh viện tâm thần!"
Xe cứu thương đến kịp thời, nhưng đứa bé vẫn không giữ được.
Đứa con thứ hai của Giang Dữ, cuối cùng vẫn vì nguyên nhân tương tự, mà mất đi.
Tô Vãn Tình phẫu thuật nằm viện, Giang Dữ một lần cũng không xuất hiện.
Tô Vãn Tình hoàn toàn chết tâm với anh.
Người giúp việc bị yêu cầu bệnh hoạn và trạng thái điên khùng của anh dọa chạy mất, cho bao nhiêu tiền cũng không làm.
Giang Chấn Quốc và Chu Huệ vừa đau lòng vừa giận dữ, nhưng nhìn thêm một cái, sẽ bị Giang Dữ cuồng loạn đuổi ra ngoài.
Trong căn biệt thự trống trải, chỉ còn lại một mình Giang Dữ.
Anh co rúm ở góc tường, bỗng nhiên kinh hãi nhận ra.
Bản thân đối với Tô Vãn Tình, lại không có một chút lưu luyến nào.
Trong đầu anh lặp đi lặp lại hiện lên, tất cả đều là tôi.
Anh nhớ tới sự bao dung thói quen kỳ quặc của anh suốt 5 năm như một ngày của tôi.
Nhớ tới sự kiên nhẫn của tôi cùng anh từng lần một đối mặt với nỗi sợ hãi để chữa khỏi cho anh.
Mà anh bao nhiêu năm nay, cho tôi chỉ có yêu cầu hà khắc và sự phản bội tàn nhẫn.
Anh không hiểu, bản thân lúc đầu tại sao lại đối xử với tôi như vậy.
Đúng rồi, là lúc cha anh đề nghị hôn ước.
Trong lòng anh bắt đầu xuất hiện ý niệm vặn vẹo.
Anh luôn cảm thấy tôi tận tâm tận lực điều trị cho anh, chỉ là để trèo cao vào Giang gia.
Anh cảm thấy tình cảm của chúng tôi không thuần túy nữa.
Nhưng nếu không có Tô Vãn Tình, chúng tôi sẽ không đi đến bước đường này.
Anh hận Tô Vãn Tình.
Ánh mắt sùng bái si mê của người phụ nữ kia đối với anh, khiến anh từng một lần ảo giác.
Tôi và anh giữa hai người chưa bao giờ chỉ là quan hệ bác sĩ và bệnh nhân.
Nhưng anh đã bỏ qua, một bác sĩ bình thường, sẽ không bất chấp bị anh cào bị thương cũng muốn gọi anh tỉnh lại từ trong ảo thanh.
Một bác sĩ bình thường sẽ không năm này qua năm khác vì chăm sóc cảm xúc của một bệnh nhân mà làm đến mức cực hạn.
Hơn nữa khi anh chứng thực với cha mẹ, mới biết được tôi đã sớm nhận được cành ô liu của tổ chức tâm lý hàng đầu nước ngoài.
Mức lương kinh người, là cha mẹ khẩn cầu, tôi mới ở lại.
Đáng tiếc khi anh nghĩ thông suốt những điều này, tất cả đều đã muộn.
Anh đã làm tổn thương người phụ nữ đáng trân trọng nhất của mình suốt 5 năm, gián tiếp hại chết con của mình.
Thậm chí trong khi biết rõ tôi vì anh mà mắc bệnh trầm cảm vẫn lựa chọn thờ ơ.
Anh hận đến nghiến răng nghiến lợi, thiên chấp đổ mọi lỗi lầm lên đầu Tô Vãn Tình.
Anh dùng quan hệ, tìm người ép Tô Vãn Tình rời khỏi thành phố này.
Chặn đứng cơ hội việc làm của cô ta, khiến cô ta không thể đứng vững trong giới.
Làm xong tất cả những điều này, anh như phát điên lao ra khỏi biệt thự.
Anh tìm được tiểu khu tôi ở.
Từ xa nhìn thấy tôi.
Tôi đang cùng Từ Lẫm tản bộ trong vườn hoa dưới lầu.
Tôi mặc một chiếc áo len cardigan mềm mại, cả người trông rất thư giãn.
Mà Từ Lẫm cẩn thận hư đỡ lấy tôi, hai người nói cười khẽ khàng.
Cảnh tượng đó, ấm áp đến mức đâm thủng trái tim anh.
Anh lao tới hét lớn.
"Thanh Hòa!"
Tôi và Từ Lẫm đồng thời quay đầu lại.
Khoảnh khắc nhìn thấy anh, nụ cười trên mặt tôi biến mất trong nháy mắt.
Từ Lẫm theo bản năng nghiêng người che chắn tôi ở phía sau, cảnh giác nhìn anh.
"Giang Dữ, anh đến làm gì?"
Giang Dữ không để ý đến cậu ấy, anh nhìn thấy nỗi sợ hãi thoáng qua trong mắt tôi, trong nháy mắt nhớ tới dáng vẻ đau đớn của tôi từng bị anh cưỡng ép đè trong phòng tắm chà rửa.
Trái tim như bị một bàn tay sắt bóp nát vụn.
Anh "bịch" một tiếng, quỳ thẳng tắp trên mặt đất.
"Thanh Hòa, xin lỗi."
Anh nước mắt nước mũi giàn giụa, chật vật không chịu nổi, da dẻ trên người vì sạch sẽ quá độ mà sưng đỏ lở loét, nhìn qua vô cùng dọa người.
"Anh biết trước kia anh đối xử với em không tốt, anh khốn nạn, anh không phải là người!"
"Đều là lỗi của anh, anh không biết trân trọng."
"Em còn có thể cho anh thêm một cơ hội nữa không?"
"Cầu xin em, coi như là cứu anh thêm một lần nữa."
Anh nói năng lộn xộn khóc lóc kể lể, cầu xin.
Tôi lẳng lặng nghe anh nói xong, nắm lấy tay Từ Lẫm.
"Giang Dữ, chúng ta đã sớm kết thúc rồi."
"Còn về anh, tôi đã cứu anh một lần rồi."
"Đáng tiếc, anh không xứng, tôi sẽ không phạm sai lầm tương tự nữa."
Nói xong, tôi xoay người cùng Từ Lẫm rời đi.
Giang Dữ tê liệt ngã xuống góc tường, không nói thêm được một chữ nào nữa.
Sau đó tôi nghe nói, anh ta hoàn toàn suy sụp rồi.
Được Giang gia đưa vào trung tâm phục hồi chức năng tinh thần do quân đội quản lý, tiến hành điều trị khép kín.
Một năm sau, tôi và Từ Lẫm tổ chức một đám cưới đơn giản.
Cậu ấy vì năng lực và biểu hiện xuất sắc, chính thức tiếp quản một phần chức trách vốn thuộc về Giang Dữ, trở thành sĩ quan chỉ huy trẻ tuổi được quân khu trọng điểm bồi dưỡng.
Chu Diên trở thành trợ thủ đắc lực của cậu ấy.
Từ Lẫm còn nói đùa: "Cậu ấy năm đó từng khai thông cho người chị bị trầm cảm nặng của cậu ấy, cậu ấy cảm kích em, vừa hay cũng có thể giúp em giám sát anh."
Tôi không nhịn được bật cười thành tiếng.
Dưới tình yêu và sự bầu bạn của cậu ấy, bệnh trầm cảm của tôi hoàn toàn khỏi hẳn.
Tôi khôi phục công việc, một lần nữa sở hữu phòng khám tâm lý thuộc về mình.
Và thuận lợi mang thai vào năm thứ hai sau khi cưới.
Trong phòng siêu âm B, tôi nhìn điểm sáng nhịp tim nho nhỏ trên màn hình kia, cảm nhận sự đập động mạnh mẽ, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Từ Lẫm nắm chặt tay tôi, in lên trán tôi một nụ hôn dịu dàng mà trân trọng.
Tôi dựa vào lòng cậu ấy, lẳng lặng cảm nhận sự yên bình và hạnh phúc đến muộn 5 năm, nhưng cuối cùng cũng đã tới này.
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
VU THI THUY
Vietcombank 1051013169
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖 — Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎