Ba Quả Óc Chó Của Bà Ngoại

1



1

Trong tấm ảnh, gương mặt của Cố Ngôn – người tôi đã yêu suốt ba năm – nở nụ cười rực rỡ nhưng tàn nhẫn, đôi tay hắn siết chặt cổ một cô dâu xa lạ. Chiếc váy cưới của cô dâu ấy lại giống hệt bộ tôi đang mặc.

Não tôi trống rỗng, vỏ óc chó trong tay rơi xuống đất, vang lên một tiếng “tách” giòn giã.

Cửa phòng trang điểm bị đẩy ra, phù dâu – cũng là bạn thân nhất của tôi, Tô Tình – vui mừng gọi:“Vũ Nhu, giờ lành đến rồi! Cố cảnh quan đang chờ em ngoài kia, mau ra đi thôi!”

Tôi nhìn cô ấy, rồi lại nhìn chính mình trong gương, người con gái mặc váy cưới trắng tinh khiết, bụng dạ cuộn trào.

Tấm ảnh kia giống như một chiếc chìa khóa, mở ra ký ức đã bị phong kín.

Trước khi qua đời, bà ngoại nắm chặt tay tôi, ánh mắt vẩn đục nhưng lại kiên định lạ thường:

“Vũ Nhu, bà không còn tác dụng gì nữa, không bảo vệ được con nữa rồi. Mệnh con có ba cửa ải, từng ải một đều hung hiểm, đều là quỷ môn quan muốn lấy mạng con.”

“Ba quả óc chó này, là bà dùng nửa cái mạng đổi cho con chút sinh cơ. Nhớ kỹ, nhất định phải mở đúng thời điểm mà bà nói!”

Từ nhỏ tôi đã không có cha mẹ, là bà ngoại nhặt ve chai nuôi lớn.Người trong thôn đều nói bà là kẻ điên, nhưng tôi biết, bà là chỗ dựa duy nhất của tôi.

Tôi đã khắc sâu lời bà vào tận xương tủy.

Ngày sinh nhật 25 tuổi, tôi đập vỡ quả óc chó đầu tiên.【Đến gầm cầu, dập đầu ba cái trước kẻ ăn mày đầu tiên mà con gặp.】

Mệnh lệnh hoang đường lại nhục nhã, nhưng tôi vẫn đi.

Dưới gầm cầu, gã ăn mày bẩn thỉu kia, ngay khi tôi dập đầu lần thứ ba, bỗng nhiên lao tới, đè chặt tôi xuống.

Cũng chính động tác ấy đã khiến tôi thoát khỏi móc sắt từ chiếc xe tải mất lái phía sau đang vươn ra.

Giây tiếp theo, bốn phía tràn ra vô số cảnh sát. Gã ăn mày móc ra thẻ chứng minh, lớn tiếng quát:“Không được nhúc nhích, cảnh sát đây!”

Hắn chính là Cố Ngôn.

Đó là một băng nhóm tội phạm, lấy danh nghĩa tuyển dụng để chuyên lừa bán nữ sinh viên đại học.Mà tôi chính là mục tiêu tiếp theo mà chúng đã theo dõi suốt nửa năm.

Nếu không có Cố Ngôn lấy thân mình che chở cho tôi, tôi đã bị móc thẳng lên xe, từ đó bốc hơi khỏi nhân gian.

Ngày xét xử, tôi – với tư cách nhân chứng quan trọng nhất – ra tòa.Tên cầm đầu bọn buôn người bị tuyên án tử hình.Vợ hắn ngồi ở hàng ghế dự thính, đôi mắt đầy oán độc nhìn chằm chằm vào tôi.

Bà ta gào lên, giọng sắc nhọn chói tai:“Đường Vũ Nhu ! Tao nhớ mày rồi!”“Mày đã hủy hoại gia đình tao, tao và con trai sẽ không tha cho mày! Cả đời này mày đừng mong yên ổn!”

Lời nguyền đó như một con rắn ướt lạnh, quấn lấy tôi suốt ba năm trời.

Còn Cố Ngôn, nhờ công lao lần này, từ một cảnh sát bình thường, được phá lệ thăng lên Đội Trọng án của Cục Công an thành phố, tiền đồ rộng mở.

 

Anh trở thành anh hùng của tôi, ánh sáng của tôi.Chúng tôi thuận theo tự nhiên mà đến với nhau.

Nhưng giờ đây, tấm ảnh kia đã đập tan tất cả những ảo tưởng hạnh phúc của tôi.

Tôi run rẩy cởi bỏ váy cưới, thay bộ đồ bình thường nhất của mình, lén lút trốn ra cửa sau phòng trang điểm.

Tôi không dám chất vấn, không dám làm lớn chuyện.

Trong tấm ảnh, Cố Ngôn cười chân thật đến mức làm tôi rùng mình.

Tôi rời bỏ thành phố ấy, xóa hết mọi liên lạc.

Nhưng tôi chưa tuyệt vọng – bà ngoại vẫn để lại cho tôi quả óc chó cuối cùng.

Chỉ cần còn nó, tôi nhất định sẽ sống được!

2

Ở một thị trấn nhỏ miền Nam, tôi gặp Thẩm Dật Chu.Anh là giám đốc của một viện nghệ thuật nổi tiếng địa phương, lớn hơn tôi năm tuổi, ôn hòa như ngọc, tao nhã thư sinh.

Anh vừa gặp tôi đã đem lòng yêu, mở màn theo đuổi mãnh liệt.

Lần đầu tới nhà anh, tôi liền cảm nhận rõ sự khác biệt như mây với bùn.Nhà anh ở biệt thự riêng nửa sườn núi, mỗi bức tranh treo trên tường đều đáng giá liên thành.

Người nhà anh, đặc biệt là người chị gái khí chất cao nhã ấy, nhìn tôi với ánh mắt khinh miệt không hề che giấu:“Dật Chu, em cái gì cũng tốt, chỉ là quá mềm lòng, thích nhặt mấy con mèo con chó con đáng thương về nhà.”

Tôi tự thấy hổ thẹn, chủ động đề nghị chia tay.

Thế nhưng Thẩm Dật Chu trên đường theo đuổi tôi, vì tránh một con chó bất ngờ lao ra, cả người lẫn xe lao xuống đường núi.

Ngoài phòng cấp cứu, tôi khóc đến đứt từng khúc ruột.

Khi anh được đẩy ra, thuốc mê vẫn chưa tan, vậy mà anh vẫn nắm chặt tay tôi, liên tục gọi tên tôi:

“Vũ Nhu, đừng đi… nếu em đi rồi, anh sống còn ý nghĩa gì?”

Khoảnh khắc đó, tôi mềm lòng.

Người nhà anh cũng không phản đối nữa.

Trong sự chăm sóc tỉ mỉ của anh, tôi dần dần thoát khỏi bóng tối quá khứ.

Tôi cảm nhận được sự bình yên và hạnh phúc chưa từng có.

Tôi thậm chí còn cảm thấy, đây mới là cuộc đời mà bà ngoại thực sự muốn tôi có được.Tôi đã do dự rất lâu, có nên mở quả óc chó cuối cùng hay không…

Vào buổi tối kỷ niệm một năm xác định quan hệ với Thẩm Dật Chu, anh bao trọn nhà hàng đắt nhất thành phố, cầu hôn tôi.Nhìn anh quỳ một gối xuống đất, hai tay nâng nhẫn kim cương với vẻ sâu nặng tình cảm, tôi cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian.

Tôi gật đầu đồng ý.

Về tới nhà, cuối cùng tôi hạ quyết tâm, ở khoảnh khắc hạnh phúc nhất này, đập mở quả óc chó cuối cùng.Tôi đã đoán vô số khả năng, có lẽ là một lời chúc phúc, có lẽ là nói cho tôi biết kiếp nạn đã qua.

Nhưng không phải.

Bên trong chỉ có một mảnh giấy, chữ viết nguệch ngoạc, như đã dùng hết hơi sức cuối cùng.【Đập vỡ tất cả gương trong nhà con!】

Đây là cái gì chứ?Tôi sững sờ.

Nhà của tôi và Thẩm Dật Chu giống như một phòng triển lãm nghệ thuật thu nhỏ.Anh mê các tác phẩm nghệ thuật hiện đại có yếu tố gương, trong nhà gương lớn nhỏ ít nhất cũng hơn chục tấm.Mỗi tấm đều vô cùng đắt giá, là anh đấu giá khắp thế giới đem về.

Bảo tôi đập hết chúng?Lời dặn của bà ngoại lần đầu tiên khiến tôi thấy nực cười.Điện thoại của Thẩm Dật Chu gọi tới, giọng nói dịu dàng truyền qua ống nghe:“Vũ Nhu, ngủ chưa? Anh vừa đến ngoại tỉnh, có một hội giao lưu nghệ thuật khẩn cấp, có thể phải ba bốn ngày mới về được.”“Quên nói với em, anh chuẩn bị cho em quà kỷ niệm, ở ngay phía sau gương bàn trang điểm trong phòng ngủ của chúng ta, em thử tìm xem.”

Tôi gác máy, trong lòng rối như tơ vò.Lời dặn của bà ngoại và sự dịu dàng của Thẩm Dật Chu tạo nên xung đột dữ dội.

Tôi bước đến trước tấm gương trang điểm khổng lồ.Trong gương, chính tôi – sắc mặt tái nhợt, ánh mắt hoảng sợ.

Ba năm qua, Thẩm Dật Chu chăm sóc tôi từng li từng tí, biến tôi thành kẻ phế không thể rời xa anh.Mối tình trước của tôi đầy rẫy phản bội và kinh hoàng.

Chính Thẩm Dật Chu đã từng chút một kéo tôi ra khỏi vũng lầy, cho tôi một mái nhà trong suốt như thủy tinh, đẹp đẽ như mộng.

Tôi sao có thể chỉ vì một mệnh lệnh vô căn cứ mà đi hủy hoại thứ anh yêu quý nhất?

 

4

Rất nhanh, Thẩm Dật Chu lại gửi tin nhắn đến:【Tìm thấy chưa? Có thích không?】【Vũ Nhu, sao em không trả lời tin nhắn anh?】【Có phải em vẫn còn giận vì anh đột ngột đi công tác không? Xin lỗi, là anh không tốt. Anh xử lý xong việc sẽ lập tức về bên em.】【Vũ Nhu, tin anh đi, trên thế giới này không ai yêu em hơn anh.】

Nhìn những tin nhắn đó, tôi xấu hổ đến mức không biết giấu mặt đi đâu.Tôi vậy mà lại nghi ngờ anh.

Tôi hít sâu một hơi, ném quả óc chó và mảnh giấy vào thùng rác, quyết định quên đi tất cả.

Nhưng ngay khoảnh khắc tôi xoay người, khóe mắt thoáng thấy trong gương, phía sau lưng mình dường như có một bóng đen mờ nhạt.

Tôi giật mình quay đầu!Sau lưng trống không, chẳng có gì.

Mồ hôi lạnh tức khắc thấm ướt lưng tôi.Là ảo giác sao?

Tim tôi đập loạn, lại nhìn vào gương.Trong gương, bóng phản chiếu của tôi, khóe miệng đang cong lên một nụ cười quái dị, vô thanh mấp máy ba chữ:“Đập, nó, đi.”

Tôi hét to một tiếng, ngã ngồi xuống đất.Không, đây không phải ảo giác!Bà ngoại sẽ không bao giờ sai!

Tôi bật dậy, chộp lấy chiếc ghế bên cạnh, dồn hết sức mạnh toàn thân, nện mạnh xuống tấm gương bàn trang điểm kia!

“Choang——”

Gương vỡ tan, mảnh vụn bắn tung tóe.Sau gương, căn bản không hề có món quà nào.

Đó là một tấm kính một chiều!Sau lớp kính là một căn mật thất chưa đầy năm mét vuông.

Một người đàn ông bị trói chặt vào ghế, miệng bị nhét giẻ, toàn thân đầy máu, đã sớm tắt thở.Đôi mắt hắn mở to, trừng trừng nhìn về phía tôi, trên gương mặt đông cứng nỗi sợ hãi tột cùng.

Hai chân tôi mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất, dạ dày cuộn trào, nôn thốc nôn tháo đến trời đất quay cuồng.

Tôi bò lê lết ra khỏi phòng ngủ, run rẩy bấm số báo cảnh sát.Nỗi sợ hãi khổng lồ siết chặt trái tim, khiến tôi gần như không nói nổi một câu trọn vẹn.“Alô… 110 phải không… có án mạng… trong nhà tôi… có người chết…”

Đầu dây bên kia, tổng đài viên bình tĩnh trấn an cảm xúc tôi, hỏi địa chỉ.

Rất nhanh, tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa đến gần.Cảnh sát đồn địa phương tới trước, vừa thấy cảnh tượng trong mật thất cũng kinh hoàng đến tái mặt, lập tức phong tỏa hiện trường, báo cáo lên Cục thành phố.

Chẳng bao lâu, một nhóm cảnh sát hình sự mặc đồng phục đen, thần sắc nghiêm nghị, bước vào.Người đi đầu dáng người thẳng tắp, gương mặt lạnh lùng cương nghị.

Đó chính là cơn ác mộng tôi đã chạy trốn suốt ba năm.Cố Ngôn.

4

Khi nhìn thấy tôi, ánh mắt Cố Ngôn chấn động dữ dội một thoáng, nhưng rất nhanh đã lấy lại sự bình tĩnh chuyên nghiệp.

“Đường Vũ Nhu?”

Tôi gật đầu, đôi môi run rẩy, không thốt nổi thành lời.Người xưa gặp lại, vậy mà lại trong khung cảnh rùng rợn thế này, trong lòng tôi ngổn ngang trăm mối.Năm đó tôi bỏ chạy khỏi hôn lễ, chắc hẳn anh đã hận tôi đến thấu xương.

Nữ cảnh sát phía sau anh khoác cho tôi một chiếc áo, đưa một cốc nước nóng.“Đừng sợ, chúng tôi tới rồi, cô an toàn rồi.”

Rất nhanh, “bạn thân” của Thẩm Dật Chu, cũng là bạn tốt của tôi – Tô Tình – nghe tin vội vàng chạy đến.Vừa vào cửa, cô ấy nhào tới ôm chầm lấy tôi, khóc như mưa:“Vũ Nhu! Cậu không sao chứ! Dọa chết mình rồi! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”“Điện thoại của anh Dật Chu cũng không liên lạc được. Anh ấy yêu cậu như thế, sao ở nhà lại xảy ra chuyện như thế này!”

Tôi dựa vào lòng cô ấy, cơ thể vẫn không ngừng run rẩy.Tô Tình, là người bạn duy nhất của tôi ở thành phố này, cô là giáo viên dạy yoga, tính cách sáng sủa cởi mở, giống như một mặt trời nhỏ.Chính cô, trong lúc tôi đau khổ nhất, đã luôn ở bên, khích lệ tôi chấp nhận Thẩm Dật Chu.

Tôi nắm chặt tay cô ấy, như nắm lấy cọng rơm cứu mạng:

“Tô Tình, mình sợ quá…”

Ánh mắt Cố Ngôn quét qua chúng tôi, cuối cùng dừng lại trên mặt tôi, giọng điệu công việc:“Đường Vũ Nhu, bây giờ cần cô theo chúng tôi về đồn cảnh sát, làm bản ghi chép chi tiết.”

“Cô ấy là nạn nhân! Các anh lại đưa cô ấy đi!” Tô Tình lập tức chắn trước mặt tôi, hét lên với Cố Ngôn.

“Đây là thủ tục.” Ánh mắt Cố Ngôn không gợn sóng.

Tôi bị đưa lên xe cảnh sát, Tô Tình nhất quyết đòi đi cùng.Đến đồn, tôi bị dẫn vào phòng thẩm vấn.Cố Ngôn đích thân thẩm vấn tôi.

“ Nói đi, căn mật thất kia, còn cả người chết đó, rốt cuộc là chuyện gì.”

Tôi đem chuyện quả óc chó bà ngoại để lại, cùng những sự việc quái dị trong gương, kể lại rành rẽ cho anh.

Người ghi chép bên cạnh Cố Ngôn dừng bút, ánh mắt nhìn tôi chẳng khác nào nhìn một kẻ điên.

Cố Ngôn im lặng rất lâu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

“Vậy tức là, cô cho rằng, là ‘bà ngoại’ cô đang âm thầm chỉ dẫn, để cô phát hiện ra tất cả những điều này?”

“Tôi biết nghe thì rất hoang đường, nhưng đó đều là sự thật!” Tôi vội vàng biện giải.

Cố Ngôn không khẳng định cũng không phủ nhận, mà đổi sang một câu hỏi khác:“Thẩm Dật Chu đâu? Hiện giờ anh ta ở đâu?”

“Anh ấy nói đi công tác, tham gia hội giao lưu nghệ thuật.”

“Hội nào? Địa điểm cụ thể?”

Tôi lắc đầu.Tôi chợt nhận ra, tôi hoàn toàn không hề biết chút gì về hành trình của Thẩm Dật Chu.

Cuộc thẩm vấn tạm dừng, tôi được sắp xếp vào một phòng nghỉ.Tô Tình bưng cơm bước vào, hốc mắt đỏ hoe.“Vũ Nhu, cậu đừng sợ, mình đã liên hệ luật sư giỏi nhất rồi. Anh Dật Chu cũng đã liên lạc được, anh ấy đang trên đường trở về, anh ấy nói sẽ xử lý ổn thỏa mọi chuyện.”

Cô mở hộp cơm, là món ăn gia đình tôi thích nhất.Cô đưa đũa cho tôi, dịu dàng khuyên:

“Ăn chút đi, cậu đã một ngày chưa ăn gì rồi.”

Chương tiếp
Loading...