Ba Điều Ước Của Thiên Kim Thật

2



Không biết ai là người đầu tiên không nhịn được cười thành tiếng.

Tiếp theo đó, cả lớp bật cười rúc rích không ngừng.

【Nghệ sĩ biểu diễn tiếng ngáy trong lớp học.】

【Thầy chủ nhiệm: Tôi giảng bài gây buồn ngủ thế sao?】

【Tô Di Phương: Tôi là ai? Đây là đâu?】

【Giấc ngủ nhân đôi, đảm bảo bạn có thể ngủ ở bất cứ nơi đâu!】

Thầy chủ nhiệm tức đến mức ngực phập phồng: “Tô Di Phương, em đứng lên cho tôi! Tối qua em làm gì hả?”

Tô Di Phương mặt đỏ như cà chua, ấp úng không nói nên lời.

Chẳng lẽ cô ta có thể nói, cô ta đi ngủ từ chín giờ tối, nhưng cảm giác cứ như chưa ngủ gì cả, mà giờ thì còn buồn ngủ chết đi được?

Cô ta tức tưởi nhìn tôi, trong mắt đầy ẩn ý tố cáo.

Tôi lập tức trả lại bằng một ánh mắt vô tội xen lẫn chút lo lắng, mấp máy môi: “Chị à, cố lên.”

Cô ta tức đến mức suýt nữa trợn trắng mắt.

6

Nhưng dưới ánh mắt nghiêm khắc của thầy giáo, cô ta chỉ có thể cắn môi đứng lên, chấp nhận ánh nhìn chăm chú của cả lớp.

Mà đây mới chỉ là bắt đầu.

Mấy ngày tiếp theo, Tô Di Phương hoàn toàn trở thành “thần ngủ” của trường.

Dù là giờ ra chơi, giờ nghỉ trưa, thậm chí khi đang đi bộ trong hành lang, cô ta cũng có thể lập tức rơi vào trạng thái ngủ.

Các thầy cô từ tức giận chuyển sang bất lực.

Cuối cùng phát triển đến mức, chỉ cần cô ta không ngáy, thì coi như mặc định cô ta có mặt.

Ánh mắt của bạn học nhìn cô ta cũng từ kinh ngạc lúc đầu, biến thành trêu chọc xen lẫn thương hại.

“Ê, tụi mày nói xem có khi nào Tô Di Phương bị mắc chứng ngủ rũ không?”

“Ai biết được? Nhưng nhìn bộ dạng của cổ thì thảm thật.”

“Hồi trước đúng là nữ thần mà, giờ thì… haizz…”

Nghe mấy lời bàn tán này, tôi mặt không cảm xúc lật sang trang sách tiếp theo.

Thảm sao?

Mới chỉ là bắt đầu thôi.

“Chị gái tốt” của tôi à, cái “phúc khí” từ điều ước đầu tiên, chị mới chỉ nếm được chút xíu thôi đấy.

Chờ đi nhé.

Hai món “quà lớn” còn lại đang phi ngựa mà đến với chị rồi.

Một tuần sau, trường tổ chức kiểm tra sức khỏe thường niên.

Tôi cầm tờ phiếu khám sức khỏe, từng mục đều kiểm tra trôi chảy không chê vào đâu được.

Chiều cao cân nặng chuẩn.

Thị lực 5.2.

Huyết áp nhịp tim ổn định tuyệt đối.

Ngay cả cô y tá lấy máu cũng khen tôi mạch máu rõ dễ tìm.

Đến lượt Tô Di Phương mới thật sự vui nhộn.

Trước máy đo chiều cao cân nặng.

“Đứng thẳng chút, bạn học.” Bác sĩ trường nhắc.

Tô Di Phương gắng gượng tinh thần bước lên, máy kêu tít tít vài tiếng rồi báo kết quả: “Chiều cao 165cm, cân nặng… 50kg?”

Mấy bạn xung quanh khe khẽ xì xào: “Sai rồi chứ? Hồi trước Tô Di Phương nói cổ luôn giữ ở 45kg mà?”Đọc full tại page Vân Hạ Tương Tư

“Hay là cái cân bị hỏng rồi?”

Tô Di Phương cũng sững người, theo phản xạ lập tức phản bác: “Không thể nào! Hôm qua mình mới cân mà!”

Bác sĩ trường cau mày: “Xuống rồi lên lại lần nữa.”

Tô Di Phương lại bước lên.

“Chiều cao 165cm, cân nặng 50.1kg.”

Lên lần nữa.

“50.2kg.”

Sắc mặt Tô Di Phương bắt đầu trắng bệch.

【Tới rồi tới rồi! Cân nặng khóa cứng bắt đầu phát huy tác dụng.】

【Một trăm cân nhân đôi thành hai trăm cân, chuyện này không đúng à?】

【Ngốc quá, Bạch Dương ước mình giữ cân ở mức một trăm cân, còn Tô Di Phương ăn phải hiệu ứng nhân đôi, kết quả là cân nặng không kiểm soát mà đang dần ổn định ở mức hai trăm cân!】

【Quào, khóa luôn một trăm cân? Đâm trúng chỗ đau thật sự!】

【Điều Tô Di Phương tự hào nhất chính là cân nặng nhẹ nhàng của mình, giờ thì…】

Mà đó mới chỉ là món khai vị thôi.

7

Tới mục đo huyết áp và nhịp tim.

Tô Di Phương vừa ngồi xuống, máy kêu ù ù một hồi.

Bác sĩ trường nhìn màn hình nhíu chặt mày: “Bạn học, gần đây bạn nghỉ ngơi không tốt à? Nhịp tim hơi nhanh, huyết áp cũng hơi thấp đấy.”

Tô Di Phương ấp úng chẳng nói nên lời.

Tiếp theo là xét nghiệm máu.

Lúc kim tiêm đâm vào, Tô Di Phương rùng mình hít mạnh một hơi.

Không phải vì đau, mà là cơn yếu ớt đột ngột không thể diễn tả, khiến cô ta tối sầm cả mắt.

Cuối cùng toàn bộ báo cáo được tổng hợp lại.

Bác sĩ trường cầm xấp giấy của Tô Di Phương, vẻ mặt nghiêm trọng: “Bạn Tô Di Phương, rất nhiều chỉ số của bạn đều đang ở ranh giới nguy hiểm. Nhìn cái này, cái này, còn cái này nữa… tuy chưa tới mức bị bệnh, nhưng cực kỳ không lý tưởng. Bạn có phải thường xuyên thức khuya? Ăn uống không đều? Áp lực quá lớn?”

Tô Di Phương nhìn những mũi tên lên xuống phấp phới trên tờ kết quả, tay run lên bần bật.

Bình thường cô ta chú trọng dưỡng sinh nhất, mấy cái chỉ số này luôn luôn nằm trong mức hoàn hảo.Đọc full tại page Vân Hạ Tương Tư

【Báo cáo sức khỏe: Tôi thích nhất là đánh bại bạn ở lĩnh vực bạn tự tin nhất!】

【Tất cả chỉ số đều liên tục đùa giỡn bên ranh giới bình thường.】

【Bác sĩ trường: Tôi làm nghề bao năm, chưa từng thấy ai suy nhược đồng đều đến vậy!】

【Hiệu ứng ngược từ điều ước sức khỏe nhân đôi, đỉnh thật sự!】

Trên đường quay lại lớp học sau khi khám xong, Tô Di Phương hồn bay phách lạc, suýt nữa đập đầu vào khung cửa.

Tôi “đúng lúc” đỡ cô ta một cái.

Âm lượng không lớn không nhỏ, vừa vặn để mấy bạn học xung quanh nghe được.

“Chị à, báo cáo sức khỏe không sao chứ? Em thấy mặt chị trắng bệch như sắp mắc bệnh hiểm nghèo vậy, bác sĩ nói sao? Có nghiêm trọng không đó?”

Giọng nói đó mới gọi là lo lắng, mới gọi là quan tâm.

Tô Di Phương lập tức hất tay tôi ra, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi: “Im miệng!”

Phản ứng này, rơi vào mắt người khác, chẳng khác gì nổi giận vì xấu hổ.

“Tô Di Phương sao vậy? Bạch Dương cũng chỉ là quan tâm cô ấy thôi mà.”

“Chắc kết quả khám bệnh không tốt thật, cô ấy mới thất thố như thế.”

“Hồi trước thấy cô ấy tính tình dịu dàng lắm, hóa ra là vậy…”

Tô Di Phương nghe mấy lời bàn tán xung quanh, ngực phập phồng dữ dội, nhưng không nói được một lời.

Cô ta có thể nói gì?

Nói mình bị người ta dùng điều ước nguyền rủa à?

8

Tan học chiều về đến nhà, Tô phu nhân như thường lệ chạy ra đón, việc đầu tiên là quan tâm đến bảo bối Di Phương của bà.

“Di Phương, hôm nay kiểm tra sức khỏe thế nào rồi? Không sao chứ?”

Tô Di Phương cắn môi, đưa tờ kết quả ra, vành mắt lập tức đỏ lên.

Tô phu nhân vừa nhìn thấy đống chỉ số đầy mũi tên chỉ loạn trên đó, lập tức kêu lên oai oái: “Ôi trời ơi! Sao lại thế này? Con gái bảo bối của mẹ, sao sức khỏe lại ra nông nỗi này? Có phải ở trường ăn không ngon ngủ không yên? Hay là bị ai chọc tức rồi?”

Nói xong, ánh mắt đầy hàm ý liếc sang tôi một cái.

Tôi đang thay giày, nghe vậy liền ngẩng đầu lên, mặt mang vẻ bất ngờ và lo lắng đúng mực.

“Mẹ, mẹ đừng lo quá. Chắc chị chỉ là… ừm, cần được bồi bổ thêm thôi. Con nghe nói cân nặng tăng đột ngột, đôi khi cũng là dấu hiệu của rối loạn nội tiết tố đó ạ. Còn nữa, mặt trắng bệch thế kia, có khi nào bị thiếu máu không? Phải ăn nhiều táo tàu, gan heo vào mới được.”

Mỗi câu tôi nói ra, mặt Tô Di Phương lại đen thêm một phần.

“À đúng rồi,” tôi như vừa nhớ ra điều quan trọng, bổ sung thêm câu mấu chốt, ánh mắt “vô tình” quét qua quần của Tô Di Phương, “Chị à, dạo này… có phải dì cả sắp ghé không? Em thấy hình như bị tràn ra rồi đó? Màu phía sau quần có vẻ không đúng lắm…”

Tô Di Phương lập tức bật dậy, đưa tay ra sau sờ phần mông, sắc mặt thay đổi rực rỡ như bảng màu vẽ.

Tô phu nhân cũng hoảng hốt.

Lập tức kéo cô ta chạy lên lầu: “Mau mau mau, lên thay đồ đi! Sao lại thế này? Sao lại không đúng ngày vậy?”

Nhìn bóng hai người họ hốt hoảng chạy lên lầu, tôi thong thả xách cặp về phòng mình.

Tốt lắm.

Tôi vốn đã có máu nhiều hơn bình thường, nay thêm hiệu ứng gấp đôi lượng máu…

Không biết Tô Di Phương chịu đựng nổi không nhỉ?

Từ sau khi có kết quả kiểm tra sức khỏe, cô ta ở nhà như búp bê thủy tinh dễ vỡ.

Tô phu nhân ngày ba bữa nhét đủ loại bổ phẩm vào miệng cô ta.

Nào là a giao, yến sào, nhân sâm, chỉ thiếu nước đem cô ta bồi bổ thành kim cương bất hoại.

Tiếc rằng, sức mạnh của điều ước, há có thể bị mấy món thuốc bổ phàm trần kia chống đỡ nổi?

Hôm sau, đến tiết toán, thầy giáo toán nổi danh “Diêm Vương mặt lạnh” đang giảng giải một bài hình học giải tích phức tạp trên bảng.

Cả lớp yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng phấn gõ lên bảng.

Bỗng nhiên, Tô Di Phương ngồi chéo phía trước tôi toàn thân cứng đờ.

Ngay sau đó, sắc mặt trắng bệch, trán rịn mồ hôi lạnh li ti.

9

Cô ta kẹp chặt hai chân, cả người cứng ngắc trên ghế trong tư thế vô cùng khó coi.

【Báo động! Báo động! Đợt tấn công thứ ba đã đến chiến trường.】

【Combo kỳ kinh nguyệt 14 ngày siêu cấp, thêm lượng không thêm giá, giao hàng đúng hẹn!】

【Hiệu ứng nhân đôi: đau đớn nhân đôi, lượng máu nhân đôi.】

【Tô Di Phương: Tôi cảm thấy tôi sắp mất máu đến chết rồi!】

Tôi rõ ràng thấy bàn tay cô ta đặt dưới bàn đang siết chặt lấy váy đồng phục, đến mức khớp tay trắng bệch.

“Tô Di Phương, bạn học,” thầy toán quay người lại, đẩy gọng kính, “em nói xem, đường phụ này nên thêm vào thế nào?”

Toàn thân Tô Di Phương run lên, khó khăn lắm mới gắng đứng dậy.

Nhưng vừa cử động, cô ta lập tức hít mạnh một hơi, rồi ngã ngồi lại xuống ghế, mặt trắng bệch như giấy.

“Thầy ơi… em… em đau bụng…”

Giọng cô ta yếu ớt, gần như sắp bật khóc.

Thầy toán ghét nhất là học sinh tìm cớ trong giờ, nhất là cái cô Tô Di Phương gần đây liên tục gây chuyện này.Đọc full tại page Vân Hạ Tương Tư

Sắc mặt ông sầm xuống: “Đau bụng? Vừa rồi trông em còn bình thường mà? Đứng dậy trả lời!”

Tô Di Phương sắp khóc đến nơi.

Cô ta cảm thấy như đang bị lũ lụt cuốn trôi, chỉ cần động đậy là sẽ vỡ đê ngay tức khắc.

Nhưng dưới ánh mắt nghiêm khắc của thầy giáo và ánh nhìn chăm chú của cả lớp, cô ta chỉ có thể cắn răng, dốc hết sức lực, chậm rãi từng chút một nâng người lên.

Ngay khoảnh khắc mông cô ta vừa rời khỏi ghế…

“Pụt.”

Một âm thanh ướt át, nhẹ nhàng nhưng đặc biệt rõ ràng vang lên giữa lớp học đang yên lặng.

Tô Di Phương lập tức đông cứng tại chỗ.

Cả người như bị đông lạnh ngay tức khắc.

Cả lớp: “?”

Thầy giáo: “?”

Ngay sau đó, một mùi tanh nhè nhẹ bắt đầu lan tỏa.

Cô bạn ngồi cạnh Tô Di Phương là người phản ứng đầu tiên.

Cúi đầu nhìn một cái, lập tức trợn tròn mắt, hét lên một tiếng ngắn ngủi: “Á!”

Chỉ thấy phía sau váy đồng phục màu xanh nhạt của Tô Di Phương, một mảng đỏ sẫm khủng khiếp đã loang ra, vô cùng chói mắt.

Hơn nữa phạm vi còn đang mở rộng với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

【Wtf! Truyền hình trực tiếp luôn rồi!】

【Lượng máu này… là mở vòi nước sao?】

【Hiệu ứng nhân đôi không hổ danh!】

【Tô Di Phương: Cho tôi chết trước đi…】

Cả lớp lập tức nổ tung.

“Trời đất! Máu nhiều quá!”

“Tô Di Phương cô ấy… bị tràn rồi sao?”

“Nhiều máu vậy? Cô ấy sắp chết rồi à?”

“Gọi bác sĩ trường mau lên!”

Tô Di Phương đứng im tại chỗ, toàn thân run rẩy, sắc mặt từ trắng bệch chuyển sang tro tàn.

10

Cô ta có thể cảm nhận được dòng chất lỏng ấm nóng đang không thể kiểm soát mà chảy xuống dưới.

Có thể nghe thấy tiếng kinh hô và bàn tán xì xào của các bạn xung quanh, có thể nhìn thấy gương mặt của thầy giáo dạy toán đang từ tức giận chuyển thành kinh ngạc rồi lại đến xấu hổ vô cùng.

Cô ta chưa từng mất mặt đến thế trong đời.

Cuối cùng, là cô bạn cùng bàn phản ứng lại trước, vội vàng cởi áo khoác ngoài của mình quấn quanh eo Tô Di Phương.

Rồi cùng một nữ sinh khác, gần như là kéo lê linh hồn đã thoát xác của Tô Di Phương, chật vật rời khỏi lớp học.

Chương trước Chương tiếp
Loading...