Ba Con Là Ảnh Đế

4



Tôi ngẩn người. Không ngờ đó lại là câu mở đầu của anh.

“Cảm ơn em vì đã để Nhạc Nhạc biết anh là ba của nó.”

Tôi còn đang nghĩ xem nên phản ứng thế nào thì Nhạc Nhạc đã hớn hở chen vào:

“Ba ơi, mẹ nhớ ba lắm luôn á! Mẹ nói ba là người yêu mẹ và Nhạc Nhạc nhất trên đời!”

“Giỏi lắm, đúng là cháu nội của ông!”

Ông cụ Thẩm cười híp mắt bước ra, giành lấy Nhạc Nhạc ôm vào lòng.

Nhạc Nhạc nhìn tôi, có hơi luyến tiếc.

Tôi xoa đầu con:

“Đây là ông nội.”

Ông cụ Thẩm hiểu chuyện như gương, suốt cả quá trình không hỏi gì về chuyện quá khứ giữa tôi và Thẩm Ngôn Vũ.

Nhưng Thẩm Ngôn Vũ lại bất ngờ siết tay tôi, như muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Đợi ông cụ bế Nhạc Nhạc rời khỏi, anh mới chịu mở lời:

“Anh… từng bị thương, có thể sẽ không có con được nữa.”

Cái gì?

Tôi trợn tròn mắt, cố vùng ra khỏi tay anh.

Thẩm Ngôn Vũ… có ý gì?

“Hoan Hoan, đừng vội. Nhạc Nhạc đúng là con ruột anh, anh biết cả rồi.”

“Anh thừa nhận trước đây tính cách anh quá lạnh nhạt, dù yêu một người cũng không biết cách thể hiện… nếu không thì đã chẳng phải mượn rượu để lấy can đảm…”

Mượn rượu lấy can đảm?

“Vậy… hôm đó, anh cố tình uống say?”

“Phải. Nhưng mà… anh không hề say. Anh hoàn toàn tỉnh táo.”

Sinh nhật 24 tuổi hôm đó, đêm ấy của chúng tôi.

Hợp pháp – nhưng đầy ngớ ngẩn.

Không có cảm xúc, không lãng mạn, không mơ mộng.

Tôi từng nghĩ đó chỉ là một kiểu ‘thỏa mãn nhu cầu bản năng’ giữa hai người trưởng thành.

Nhưng bây giờ, anh lại nói: Anh rất tỉnh táo.

“Hoan Hoan, anh biết em thích anh. Nhưng em không biết… anh còn thích em nhiều hơn.”

“Đó là lý do vì sao anh không chờ thêm được nữa, muốn đăng ký kết hôn với em ngay lập tức.”

Chứ không phải bị bác Thẩm ép cưới?

“Biết con không ai bằng cha. Ba anh dù nghiêm khắc nhưng không đến mức ép anh lấy vợ.”

Nói đến đây, Thẩm Ngôn Vũ cười nhẹ.

Tôi nhìn về phía xa – nơi ông cụ Thẩm đang chơi đùa với Nhạc Nhạc – và dần hiểu ra mọi chuyện.

“Hoan Hoan, em sẽ về nhà với anh chứ?”

“Em yên tâm, bác sĩ nói quá trình điều trị mấy năm nay rất khả quan. Còn chuyện con cái… cần thời gian.”

Thật ra, những chuyện trước kia… không còn quá quan trọng nữa rồi.

Tôi không còn là thiếu nữ ngây ngô khi xưa, yêu hết mình, liều lĩnh vô điều kiện.

Tôi vẫn yêu, nhưng giờ đã biết kiềm chế.

“Anh bị thương khi nào?”

“Một tháng trước khi ly hôn.”

Chúng tôi kết hôn – tờ giấy ấy chỉ tồn tại vỏn vẹn một năm.

Trong suốt thời gian đó, anh gần như sống luôn ở phim trường, thời gian ở bên nhau đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng vào mỗi dịp lễ, tôi vẫn nhận được quà của anh.

Nhất là sau đêm ấy, giữa chúng tôi dường như có một chút thầm hiểu.

Vậy nên khi anh đề nghị ly hôn, tôi đã chết lặng.

Anh chẳng tranh giành gì, những gì có thể cho tôi, anh đều sẵn sàng đưa hết.

Còn tôi – lại không lấy gì cả.

Chỉ cầm tờ giấy ly hôn, kéo vali rời khỏi cuộc đời anh, triệt để và lặng lẽ.

“Vì vậy… anh mới chọn chia tay em?”

“Em còn trẻ, có quyền được hạnh phúc. Anh không muốn làm chậm trễ em. Hơn nữa… anh cũng tự ti. Chuyện đó… khó mở lời.”

Tôi đã quen Thẩm Ngôn Vũ từ nhỏ.

Anh từng là ánh sáng rực rỡ nhất trong trái tim tôi.

Lần đầu tiên, tôi thấy người đàn ông ấy để lộ ra sự yếu đuối trước mặt tôi.

Tôi khẽ ôm lấy anh – không vì điều gì khác, chỉ là… tôi muốn ôm anh một chút thôi.

“Còn… con gái anh?”

“Là con của chị họ anh. Chị ấy mất khi sinh, nhà chồng lại trọng nam khinh nữ, định vứt bỏ đứa bé. Ba anh đã đứng ra làm chủ, đưa con bé về nuôi, rồi để anh nhận làm con nuôi.”

“Con bé tên gọi ở nhà là Khai Tâm – anh luôn mang theo bên mình. Chuyện này… anh mong em đừng để bụng.”

Ơ, khoan đã?

Tôi đã đồng ý quay về với anh hồi nào?

“Mẹ ơi! Ông nội nói mẹ sinh em gái cho con rồi á!”

Nhạc Nhạc không biết chui ra từ đâu, mắt sáng rỡ nhìn tôi đầy mong đợi.

Tôi quay lại, thấy ông cụ Thẩm và Thẩm Ngôn Vũ cũng đang nhìn mình.

Cái ánh mắt ấy…

Thôi thì… được rồi.

“Đúng rồi con yêu. Mẹ sinh em gái cho con rồi. Mình cùng đi gặp em nhé.”

10

Sáng thứ Hai, vừa đến công ty, sếp đã kéo tôi vào phòng làm việc với vẻ mặt đầy thần bí.

“Phải đổi người đại diện cho sản phẩm mới rồi.”

“Người trong giới vừa tiết lộ một tin rất nóng – Diêu Điềm sắp gặp chuyện lớn.”

Tôi ngạc nhiên không nói nên lời.

Thẩm Ngôn Vũ từng nói "mọi thứ cần chậm rãi tính toán", giờ là bắt đầu hành động sao?

“Vậy mình chuẩn bị sẵn sàng để hủy hợp đồng?”

“Đúng. Việc chấm dứt anh sẽ giao cho bộ phận pháp lý xử lý, em thì chuẩn bị tìm gương mặt mới đi.”

Giới tư bản đúng là đáng sợ.

Lúc còn giá trị thì tung hô hết lời, đến khi gặp chuyện thì dẫm nát nhanh hơn ai hết.

Tất nhiên, tôi chẳng có lý do gì để thấy tiếc cho Diêu Điềm.

Tất cả… đều có nhân quả.

Một tháng sau, giới giải trí lại dậy sóng.

Tin tức về một nữ minh tinh mới nổi gây tai nạn khi say rượu tràn ngập các mặt báo.

Diêu Điềm bị khui bằng chứng, nhanh chóng bị liệt vào danh sách nghệ sĩ có vết nhơ.

Cư dân mạng đồng loạt thất vọng, nói rằng từng bị vẻ ngoài dịu dàng mong manh của cô ta đánh lừa.

Ngay sau đó, nhiều người tiếp tục bóc phốt Diêu Điềm từng giẫm lên người khác để tiến thân, bám theo con nhà giàu để đổi lấy tài nguyên...

Tường đổ, mọi người đều xô.

Diêu Điềm… coi như xong đời.

May là chúng tôi đã chuẩn bị phương án xử lý khủng hoảng từ sớm, nên thiệt hại được giảm đến mức thấp nhất.

Sau đó, công ty tôi là đơn vị đầu tiên tuyên bố chấm dứt hợp đồng với Diêu Điềm.

Chúng tôi còn bắt tay cùng nhiều nhãn hàng khác đưa ra cam kết: kiên quyết tẩy chay nghệ sĩ thiếu đạo đức, nghiêm túc trong định hướng quảng cáo sản phẩm, dẫn dắt thị trường theo chiều hướng tích cực…

Nhờ đó, còn lấy được thêm một lượng fan thiện cảm.

11

Hơn một năm sau, mọi chuyện đều đã lắng xuống.

Thẩm Ngôn Vũ bắt đầu chuẩn bị lễ cưới của chúng tôi.

Anh đưa ra rất nhiều phương án, còn tôi chọn một hòn đảo nhỏ ở nước ngoài – kín đáo mà vẫn lãng mạn.

Ngày cưới, Nhạc Nhạc năm tuổi và Khai Tâm ba tuổi làm phù dâu – phù rể.

Mọi thứ… đều đẹp như mơ.

Buổi tối, tôi và Thẩm Ngôn Vũ nằm trên chiếc giường cưới rải đầy cánh hoa hồng.

“Hoan Hoan, đây không phải mơ đấy chứ?”

Tôi cắn mạnh vào tai anh một cái:

“Đau không?”

“Cắn thêm phát nữa thử xem?”

Tôi không nghĩ nhiều, thật sự định… cắn tiếp.

Ai ngờ anh lật người đè tôi xuống:

“Bác sĩ nói tình trạng của anh hồi phục rất tốt rồi, em có muốn… kiểm chứng không?”

Kiểm chứng thì kiểm chứng.

Có lý do gì để từ chối một người đàn ông hợp pháp – và cực kỳ hấp dẫn – như anh chứ?

Sau này, tôi hỏi anh:

“Nếu hôm đó không tình cờ gặp lại, liệu chúng ta có còn cơ hội không?”

Anh trầm ngâm, rồi khẽ gật đầu, cười chua chát.

“Quá trình điều trị của anh kéo dài gần năm năm.

Niềm tin, sự kiên nhẫn… đã sắp cạn rồi.

Dù bác sĩ nói có thể hồi phục, anh cũng thấy mệt mỏi quá.”

“Khi có Khai Tâm, anh thấy mình đã đủ rồi.

Lúc đăng bài công bố có con gái, anh đã tính cả… việc viết di chúc.”

“Vì… từ ngày để em ra đi, anh đã chuẩn bị sẵn cho việc sống cô đơn suốt quãng đời còn lại.”

Tôi siết chặt tay anh, lòng nghẹn lại.

Anh kéo tôi vào lòng, nụ cười dịu dàng:

“Cả đời người, để tìm được một người khiến tim mình rung động thật sự quá khó.

Anh nghĩ… mình đã may mắn lắm rồi.

Vì người anh yêu… cũng yêu anh.”

“Khi đó anh nghĩ, nếu trong hai ta chỉ có một người được hạnh phúc, thì nhất định phải là em.

Chỉ khi em hạnh phúc, anh mới thấy mình trọn vẹn.”

“May mà ông trời không bạc đãi anh.

Chỉ cần nhìn thấy Nhạc Nhạc, anh đã biết – chỉ có chúng ta bên nhau mới là viên mãn nhất.”

“Hoan Hoan, em biết không?

Em là khởi đầu của mọi may mắn trong đời anh.

Nơi nào có em, nơi đó có ánh sáng.

Lúc còn trẻ, anh cứ nghĩ giữ em bên cạnh là đủ, lại quên mất phải đồng hành cùng em.”

“Nhưng từ bây giờ, anh sẽ không để em cô đơn nữa.

Anh sẽ bảo vệ em, bảo vệ ánh sáng duy nhất trong cuộc đời anh.”

Câu nói dài lê thê ấy… lại khiến mắt tôi ươn ướt.

Thì ra, tôi cũng là ánh sáng rực rỡ nhất trong tim anh.

Tôi ôm chặt lấy anh, hôn đến mức không thở nổi.

“Em vốn không phải người làm ăn lỗ vốn đâu đấy.

Cả đời này anh ăn trọn phần lãi từ em rồi, anh định trả em kiểu gì?”

Thẩm Ngôn Vũ suy nghĩ một chút, đáp ngay:

“Vậy thì… anh sẽ mỗi ngày đều sạch sẽ thơm tho, chờ em về."

Ừm…

Cũng không tệ nhỉ.

12

Phiên ngoại – Góc nhìn của Thẩm Ngôn Vũ

Lúc Lâm Hoan mới đến nhà tôi, cô ấy không hay nói chuyện.

Ba tôi dắt cô ấy đến trước mặt tôi, nói:

“Về sau phải chăm sóc con bé thật tốt.”

Tôi chẳng phải kiểu con trai ngoan ngoãn gì, nhưng thật sự rất muốn chăm sóc cô ấy.

Dù biết cô ấy mạnh mẽ và gan lì, tôi vẫn không nhịn được mà muốn giúp đỡ.

Đôi khi… cô ấy còn chẳng giống con gái cho lắm.

Ngoài mặt thì dịu dàng, yếu ớt, nhưng lại có gan đè thằng bắt nạt mình xuống đất mà nện không thương tiếc.

Cô ấy từng nói:

“Tôi sẽ không để ai bắt nạt mình.”

Tôi trêu lại:

“Vậy nếu người ta bắt nạt tôi thì sao?”

Cô ấy nghiêm túc đáp:

“Vậy tôi sẽ giúp anh bắt nạt lại. Không ai được bắt nạt người nhà tôi.”

Lâm Hoan… coi tôi là người nhà.

Tôi đã vui đến mức muốn bay lên trời.

Lâm Hoan bắt đầu thích tôi từ khi nào nhỉ?

Chắc là lúc cô ấy mười lăm tuổi.

Bởi từ lúc đó, cô không còn mặt dày nhào lên giường tôi nữa.

Hồi nhỏ, cô thường không biết xấu hổ chui vào chăn tôi:

“Anh Thẩm à, giường anh ấm quá, hay tụi mình ngủ chung đi!”

Tất nhiên, lần nào tôi cũng lôi cô ấy ra ngoài.

Nhưng rồi đến một ngày, cô bắt đầu gõ cửa nhẹ nhàng, mặt đỏ ửng, nói chuyện với tôi bằng giọng nhỏ nhẹ…

Còn tôi, thích Lâm Hoan từ khi nào?

Chắc là từ rất sớm, từ cái khoảnh khắc tôi muốn chăm sóc cô ấy.

Chuyện vào giới giải trí chỉ là một sự trùng hợp.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...