Ám Vệ Cũng Biết Yêu
1
Ta là ám vệ của Thẩm Tự, nhưng lại luôn âm thầm khát khao chàng.
Khi chàng từ mây trời ngã xuống, đôi mắt mù lòa, ta đã lặng lẽ đem chàng về.
Chàng hỏi ta rốt cuộc muốn gì, ta đỏ mặt nói:
“Thuộc hạ chỉ muốn… chạm vào người một chút thôi.”
Ta đưa chàng ẩn cư trong núi rừng, lấy danh nghĩa vợ chồng mà ở cùng.
Về sau, chàng khẽ trêu ta:
“Phu nhân thật sự chỉ muốn chạm vào một chút thôi sao?”1.
Chủ tử của ta là Thẩm gia Thế tử, sau khi tân đế đăng cơ, người là trọng thần cận kề thiên tử, quyền khuynh triều dã.
Hôm ấy trời tối đen như mực, Thẩm Tự một mình tiến cung.
Đến khi trở về, lại là bị người khiêng về, nơi khóe mắt chảy ra hai dòng huyết lệ.
Người trúng độc, song mục từ đó mù lòa, quan chức cũng bị bãi miễn.
Khắp phủ không ai dám nói rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tỉnh lại, người cho giải tán hết thảy hạ nhân.
“Đều giải tán đi.”
Người ngồi dưới hành lang, trên mắt quấn vải trắng, thanh âm bình thản: “Có thể lấy được bao nhiêu thì lấy, tự lo lấy đường sống.”
Lúc Thập Tam rời đi còn kéo tay ta: “Thập Ngũ, đi thôi! Ngươi còn ngây ra đó làm gì, muốn chôn cùng sao?”
Ta nhìn bóng lưng gầy gò kia, không hề nhúc nhích.
Thập Tam nóng nảy: “Giờ hắn đã thành phế nhân, trong cung rõ ràng muốn tận diệt, ngươi không đi, định chờ bị thanh trừng cùng sao?”
“Ngươi đi trước đi.” Ta hất tay hắn ra, “Ta còn chút việc riêng.”
Thập Tam nhìn ta đầy nghi hoặc, sau cùng chỉ đành bất đắc dĩ lên ngựa, phóng vào màn đêm.
Trước khi đi, hắn nói: “Ngươi thật là kẻ ngốc, nhưng hy vọng ngươi toại nguyện.”
Hắn đi rồi, Thẩm phủ rộng lớn trở nên trống hoác.
Ta vòng ra sau viện, lặng lẽ vượt tường mà vào.
Người vẫn ngồi y nguyên nơi cũ, tư thế không hề thay đổi. Mới mấy hôm, y phục vốn vừa người nay đã trở nên rộng thùng thình.
Ta rón rén, chậm rãi tiến lại gần.
Còn cách ba bước chân, người đột nhiên nghiêng đầu, giọng quát lạnh:
“Ai?!”
Không ngờ sau khi mù, thính lực của người lại càng mẫn tiệp.
Ta không đáp, lại tiến thêm một bước.
Người nghiêng tai lắng nghe, chân mày khẽ nhíu: “Thập Ngũ?”
Tim ta đập loạn một nhịp.
Phủ có ba mươi hai ám vệ, người vậy mà trong tình cảnh này vẫn có thể nhận ra ta.
“Sao ngươi còn chưa đi?” Giọng người khẽ khàng mang theo mỏi mệt, “Muốn cùng ta chôn thân nơi đây?”
Ta nhìn gương mặt trắng bệch, gầy gò kia, cổ họng khẽ động, tiếng nuốt nước bọt vang lên rõ ràng trong tĩnh lặng.
Sắc mặt người trầm xuống, chính xác quay về phía ta: “Ta hình như nghe tiếng nuốt nước bọt?”
“…Người nghe lầm rồi.” Ta cãi chối, giọng khô khốc, “Thuộc hạ đi ngay đây. Chỉ là… muốn mang theo một thứ trong phủ.”
Khóe môi người khẽ nhếch, nụ cười kia lạnh lẽo như băng: “Hử, nơi này còn gì để ngươi tiếc nuối, cứ lấy đi.”
Ta bước đến trước mặt người, cúi người xuống.
Hơi thở ấm nóng phả lên mặt người, người hơi tránh đi, chân mày cau chặt: “Thập Ngũ?”
Chính là lúc này.
Ta vung tay, một chưởng đánh ngất sau gáy.
Người chưa kịp rên lên một tiếng đã ngã gục xuống.
Ta cũng không ngờ công phu khổ luyện bấy lâu, lại dùng đến trên người người.
Ta vội đỡ lấy thân thể mềm nhũn kia, bế bổng lên.
Nhẹ quá, nhẹ đến nỗi khiến người ta nghẹn nơi ngực.
“Thứ lỗi cho thuộc hạ, chủ tử.” Ta ôm người vòng ra cửa sau, nhét vào chiếc xe ngựa đơn sơ đã chuẩn bị từ sớm, “Quan binh sắp tới rồi, đành đắc tội trước.”
Chủ yếu là… ta sợ người chỉ cần nói thêm một câu, ta liền không đủ gan làm ra chuyện đại nghịch bất đạo này.
Khi xe ngựa xốc xệch lao khỏi thành, trong lòng ta chỉ còn một niệm:
Người—là thứ quý giá nhất của ta.Kẻ đáng giá nhất trong phủ Thẩm này, chẳng phải giờ đang nằm yên trên xe ngựa của ta đó sao?
Ta thầm dòm ngó người đã quá lâu rồi, từ cái ngày được người dẫn đi từ đầu phố ấy.
Nhưng người, tựa như vầng minh nguyệt trên cao, Còn ta, chẳng khác nào hạt bụi trong nhân gian.
2
Khi Thẩm Tự tỉnh lại, chúng ta đã đến thôn Thanh Tuyền.
Ta thuê một tiểu viện nhỏ nơi đây, có nửa mẫu đất cằn, trong viện trồng một cây hoè già. Vốn định đợi khi già yếu mới lui về ẩn cư, không ngờ lại phải dùng tới sớm như vậy.
Lúc ấy, ta đang vung rìu bổ củi, A Bảo nhà bên ngồi xổm cạnh bên xem. Tiểu oa nhi này rất thích nói chuyện, ríu rít hỏi:
“Linh tỷ ơi, sao nhà tỷ cái gì cũng tỷ làm hết vậy? Phu quân tỷ đâu rồi?”
Ta lắc lắc bàn tay tê dại, thuận miệng bịa đại: “À, tướng công ta thân thể yếu nhược, ta không nỡ để chàng làm việc nặng.”
A Bảo chớp chớp mắt, ánh lên vẻ ngưỡng mộ: “Linh Tỷ thật tốt quá, sau này ta cũng muốn cưới một người đẹp như tướng công tỷ vậy!”
Ta nhìn đứa nhỏ, muốn nói lại thôi.
Hài tử à, con là bé trai đó…
Còn chưa kịp mở miệng, sau gáy ta bỗng lạnh buốt, lông tơ dựng đứng.
Bản năng ám vệ khiến ta lập tức quay đầu——
Thẩm Tự đang đứng nơi khung cửa, chống tay vào khung gỗ, chẳng rõ đã nghe bao nhiêu.
Miếng vải trắng che mắt đã được tháo xuống, song đôi mắt từng thấu tỏ mọi điều kia giờ đây chỉ còn trống rỗng vô thần, hướng về phía ta, không chút biểu cảm, nhưng lại khiến ta lạnh sống lưng.
“Phu quân ngươi…” Người chậm rãi lên tiếng, “Thân thể rất yếu sao?”
Cái rìu trong tay ta suýt rớt xuống trúng chân.
Lòng đầy khẩn trương, ta bò lổm ngổm tới gần, ghé tai người, hạ giọng thì thầm:
“Chủ tử, chỉ là kế quyền biến. Quan binh ngoài kia vẫn còn đang truy lùng đó!”
Người khẽ hừ một tiếng từ mũi, không đáp lời, tự mình xoay người chầm chậm trở vào phòng.
A Bảo bị dọa đến ngây người, lí nhí hỏi: “Linh tỷ, phu quân tỷ giận rồi à?”
Ta lau mặt, lòng mệt rã rời: “Ừ, tính chàng không tốt lắm. A Bảo ngoan, về ăn cơm đi nào.”
Tiễn đứa nhỏ đi, ta đóng kín cổng viện, lén lút như kẻ trộm mà len lén vào nhà.
Thẩm Tự dựa trên nhuyễn tháp bên cửa sổ, nhắm mắt tĩnh dưỡng. Ánh dương rọi lên mặt, chiếu đến mức da như trong suốt.
“Chủ tử.”
“Có mấy đợt binh truy đến rồi?” Người bỗng hỏi.
Ta nhẩm đếm trong lòng: “Cỡ bảy tám đợt gì đó, đều bị thuộc hạ tránh thoát cả rồi.”
Người khẽ thở dài, không rõ là chấp nhận số mệnh, hay đang mỉa mai chính mình:“Thôi thì vậy đi.”
Ta nhìn sắc mặt người, cẩn trọng dò hỏi: “Vậy… chủ tử, tạm thời người không định tìm chết nữa chứ?”
Người không trả lời, ngược lại hỏi: “Đứa trẻ ấy, vì sao gọi ngươi là Linh tỷ?”
“Thuộc hạ vốn tên là Lâm Khê.”
Thật ra trước khi bị bán, ta tên là Lâm Nhị Nha, nhưng không muốn để người biết.
Nhớ một lần, người ngồi nơi thủy đình giữa hồ, khẽ ngâm:
“Lâm khê thâm ẩn xứ, không thuý thấp nhân y.” (Suối sâu ẩn chốn rừng, sắc xanh thẫm thấm ướt áo người)
Khi ấy, ta ngồi rạp dưới tán sen, thì thầm đọc lại rất lâu.
Lâm Khê.
Lâm Khê.
Từ đó, nơi góc tối không người hay biết, ta có một cái tên mới.
3
Người trầm mặc một lát, giọng dịu đi đôi phần:
“Đi theo ta, đến cả tên cũng chẳng giữ được… ngươi có hận ta không?”
“Không hận.” Ta đáp không chút do dự, mắt nhìn đôi môi nhợt nhạt của người, tim khẽ đập nhanh,
“Chủ tử là người đã cho ta con đường sống. Năm ấy, nếu không nhờ người mua ta từ tay bọn buôn người, ta cũng chẳng biết sẽ bị bán đến nơi nào.”
Khi đó, người là công tử khuynh thành của kinh đô, một thân y phục trắng còn hơn tuyết.
Người đứng trước mặt ta, đưa cho ta một cái bánh bao nóng hổi. Chờ ta ăn ngấu nghiến xong, mới cúi đầu hỏi:
“Ngươi muốn làm gì?”
Ta nhìn người, đáp rằng:
“Ta muốn trở nên mạnh mẽ.”
Trở nên thật mạnh, để có thể bảo vệ người.
Về sau, ta được đưa vào doanh trại Ám Vệ, cùng bao kẻ khác tranh đoạt mấy vị trí ít ỏi, đem sinh mạng ra đánh đổi, dùng tử sinh mà đoạt lấy một đường sống.
Cuối cùng, ta trở thành Ám Vệ Thập Ngũ, từ tầng đáy bò lên từng bậc, ngày một đến gần người hơn — gần đến mức có thể nhìn rõ dung nhan người.
Nghe xong, khóe môi người khẽ nhếch, cong lên một độ cung rất nhạt: “Cái gọi là báo đáp của ngươi, chính là… dòm ngó thân thể ta ư?”
Ta bị một câu của người làm cho đỏ bừng cả mặt, tay chân luống cuống, không biết đặt đâu cho phải, chỉ có thể lắp bắp nói: “Chủ… chủ tử, người khát rồi phải không? Thuộc hạ… đi rót nước!”
Vừa xoay người toan chạy, người đã gọi giật lại.
“Lâm Khê.”
Ta khựng lại tại chỗ — đây là lần đầu tiên người gọi tên ta.
“Chủ tử có điều chi phân phó?”
“Từ nay về sau, gọi ta là Thẩm Tự.” “Đã là vợ chồng, xưng hô cũng chớ để lộ sơ hở.”
Giọng điệu người bình thản như nước, như thể chỉ đang nói một chuyện chẳng mấy quan trọng.
Ta khẽ nghẹn một nhịp thở, quay đầu nhìn người.
Trên mặt người không có gì khác thường, tựa như câu vừa rồi chỉ là ảo giác của riêng ta.
4
Từ ấy về sau, ta cùng Thẩm Tự ở lại nơi thôn Thanh Tuyền.
Trong thôn ai nấy đều biết, ở đầu thôn mới chuyển đến một đôi tiểu phu thê — trượng phu tuy mạo như thiên nhân nhưng là kẻ mù có tính tình khó chịu; còn nương tử thì siêng năng lại xinh đẹp, chỉ là quá mức bảo vệ trượng phu.
Hễ ai nói lời không hay về chàng, nàng liền cầm lưỡi hái trừng mắt mà nhìn, khiến người ta khiếp đảm.
Ban đầu, Thẩm Tự chỉ yên lặng ngồi trong phòng, dần dà mới bắt đầu lần mò bước đi trong sân.
Ta vẫn không yên tâm, thường theo sau. Một lần, người bị vấp phải hòn đá ngã xuống, ta vội vàng chạy đến đỡ.
Tay người đặt lên cánh tay ta, ta vội xem xét người có bị thương tích gì không. Thấy không có gì đáng ngại, ta mới nhẹ nhõm thở ra.
Nào ngờ vừa thở xong, người liền nói: “Hiện tại ta là kẻ mù, đã gây cho ngươi không ít phiền toái, phải không?”
Ta lắc đầu, rồi chợt nhớ ra người không nhìn thấy, liền lên tiếng ngay: “Không đâu, người đối với ta… vĩnh viễn không bao giờ là phiền toái.”
Thẩm Tự không nói gì thêm, buông tay ta ra, chậm rãi quay người vào nhà.
Nhìn cánh cửa phòng khép kín, ta liền quay đi làm việc, nhặt sạch từng viên đá, lớn nhỏ không sót một mảnh.
Dưới ánh trăng, ta lấy vải mềm bọc lại hết thảy các góc nhọn trong viện. Chờ kiểm tra từng ngóc ngách một lượt xong, ta mới thoả lòng mà trở về nghỉ ngơi.
Nào hay, Thẩm Tự vẫn nằm nơi giường, mắt mở thao láo, lặng lẽ lắng nghe động tĩnh bên ngoài cửa sổ — chẳng ai biết, người đang nghĩ gì trong lòng.
5
Điều khiến ta bất ngờ là Thẩm Tự lại rất nhanh thích ứng với cuộc sống nơi đây. Trừ đôi mắt trống rỗng ra, gần như không nhìn ra người là một kẻ mù.
Sợ người buồn chán, có lúc sau khi ta đi đốn củi về, sẽ cùng người ngồi dưới mái hiên kể chuyện làng quê.
“Heo nhà thím Lý đầu thôn vừa đẻ xong hai con, làm bà ấy mừng rỡ suốt mấy ngày.”
“Trên núi phía tây, trái hồng dại chín đỏ cả vạt, tiểu A Bảo thèm đến mức leo lên cây hái. Nếu không có ta ngang qua, sợ rằng đã ngã xuống đất rồi.”
Người rất ít khi đáp lời, thỉnh thoảng mới “ừ” khẽ một tiếng để biểu thị đang lắng nghe.
Ta không lấy làm buồn — chỉ cần được ngồi bên cạnh người, ta đã thấy đủ đầy.
Trong nhà, mọi việc đều do ta đảm đương: đốn củi, gánh nước, giặt giũ, nấu cơm. Ta thậm chí còn học lóm mấy bà mợ trong thôn cách trồng rau.
Chỉ là… công phu đuổi giết thì ta thông thạo, nhưng việc trồng trọt quả thật không có nửa phần thiên phú.
Các mợ nhìn rồi lắc đầu, khuyên ta nên đổi nghề, bảo nuôi gà nuôi vịt cũng tốt.
Thấy có lý, sợ mình nuôi không được, ta bèn đến chợ mua về một con gà mái béo múp để thử nuôi trước.
Con này tuy dữ tợn, nhưng ngày nào cũng đẻ một quả trứng, ta cũng đành nhẫn nhịn.